hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Home Thư từ Ban biên tập Barack Obama: Vị Tổng thống vĩ đại của một quốc gia vĩ đại
Barack Obama: Vị Tổng thống vĩ đại của một quốc gia vĩ đại PDF. In Email
Thư từ Ban biên tập
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ sáu, 09 Tháng 10 2009 15:01

1. Giải Nobel Hòa binh 2009


Thứ Sáu ngày 9 tháng 10 năm 2009 là một ngày lịch sử của Hiệp Chủng Quốc Hoa kỳ.  Lần thứ tư trong lịch sử, một vị Tổng thống Hoa kỳ được trao giải Nobel Hòa bình, và lần thứ ba khi đang còn tại nhiệm, sau Tổng thống Theodore Roosevelt năm 1906 do hòa giải kết thúc chiến tranh Nga - Nhật và Tổng thống Woodrow Wilson năm 1919 do hoạt động thành lập Hội Quốc liên (tiền thân Liên Hiệp quốc hiện nay).  

Tổng thống Jimmy Carter nhận giải này năm 2002, do các công việc ông giúp tìm ra các giải pháp hòa bình cho các xung đột tầm khu vực và thế giới, tại Trung Đông, Bắc Hàn, Nam Mỹ, và Phi châu.

Ba vị tiền nhiệm trên đây của Tổng thống Obama đã đóng góp sâu rộng vào nền hòa bình, thịnh vượng thế giới.  Ủy ban Nobel Hòa bình chắc hẳn cũng hy vọng Tổng thống Obama sẽ nối gót các vị này để trở thành một trong các vị Tổng thống Hoa kỳ có cống hiến quan trọng nhất vào thế giới đang ngày càng trở nên phức tạp, nguy hiểm, và cần có các lãnh tụ sáng suốt, can đảm hơn bao giờ hết.

Nhiệm vụ trước mắt đặt ra cho Tổng thống Obama không hề dễ dàng, trong đó quan trọng nhất là vấn đề giải trừ nguy cơ chiến tranh hạt nhân tại Bắc Hàn, Iran, và nói chung vùng Đông Bắc Á và Trung Đông.  Sau đó là vấn đề thay đổi khí hậu do khí thải ra từ các nhà máy lớn, và hòa giải giữa Tây phương với thế giới Hồi giáo.

Điều Ủy ban Nobel Hòa bình có lẽ không tiện nói ra, vì không nằm trong định nghĩa của giải này, đó là Tổng thống Obama cũng đang lãnh đạo thế giới vượt qua khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chánh toàn cầu hiện nay, và đang cố gắng thiết lập hệ thống bảo hiểm y tế toàn quốc cho Hoa kỳ - một bước quan trọng tiến đến chính sách "y tế đồng đều cho toàn dân" (universal health care) nơi mọi người dân cùng được chăm sóc y tế như nhau, giàu cũng như nghèo, chức vụ cao cũng như người vô gia cư.  

Hiện nay đang có từ 45-70 triệu người Hoa kỳ không có bảo hiểm y tế, do đó về mặt nhân phẩm, nhân quyền, số người này đang bị thiệt thòi vì không được chăm sóc sức khỏe tối thiểu một cách cần thiết, dễ gặp các bệnh kinh niên gây nhiều đau khổ và chết sớm.  

Hàng chục Tổng thống Hoa kỳ trước đây hoặc làm ngơ, hoặc không dứt khoát ủng hộ việc cung cấp bảo hiểm sức khỏe cho toàn dân, mãi cho đến Tổng thống Obama là người hết sức ủng hộ mạnh mẻ việc này, cho dù đang gặp phải nhiều đối kháng kịch liệt từ nhiều phe phái lo ngại bị mất quyền lợi từ chương trình này.

Và điều Ủy ban Nobel Hòa bình có lẽ cũng không tiện ghi chú ra, đó là Tổng thống Obama đi tiên phong và làm đại diện nổi bật nhất cho trào lưu lãnh đạo mới của thế kỷ XXI, đó là tính minh bạch trong chính quyền, dùng quyền lực nhân dân đánh đổ các thành trì quyền lực xưa cũ chỉ xoay quanh việc làm giàu cho một số thành phần đặc quyền đặt lợi nào đó.

Cụ thể, ông giảm bớt các bí mật tài liệu trong văn phòng Tổng thống, qua việc cung cấp đa số các tài liệu trong văn phòng ông cho những ai yêu cầu qua "Freedom of Information Act", thay vì phải vài mươi năm sau mới giải mật như trong các nhiệm kỳ Tổng thống trước đây.  

Thời gian tại nhiệm chưa lâu, thành công chưa nhiều, nhưng Tư tưởng Obama đã trải rộng và bén rễ tại nhiều nơi.  Theo một bản báo cáo của Pew Research công bố hồi tháng 7/2009, uy tín Hoa kỳ lên cao vọt từ Âu châu sang Nam Mỹ, từ Á châu sang Phi châu, có nơi như tại Pháp người dân có ý kiến tốt đẹp về Hoa kỳ tăng từ 42% năm ngoái lên 75% năm nay, con số này tại Anh quốc là 53% và 69%, Đức là 31% và 64%, Nam Hàn 70% và 78%, Brazil 47% và 61%, Nigeria 64% và 79%.  


2.  Thời niên thiếu hàn vi và sự nghiệp trước khi lên làm Tổng thống Hoa kỳ


Các việc làm giúp nhân dân Hoa kỳ và thế giới của Tổng thống Obama lại càng được nể trọng nếu người ta xem xét xuất thân rất hàn vi của ông.  

Là người có hình dáng da đen, tuy có mẹ người da trắng Hoa kỳ, ông phải chịu nhiều uất ức, kỳ thị, trong suốt cuộc đời nhất là khi còn niên thiếu chưa có gì thành đạt.  Ông sinh ra và lớn lên tại Tiểu bang Hawaii, trong đó có bốn năm từ năm ông 6 đến 10 tuổi ông theo mẹ và cha kế dọn qua Indonesia, nơi ông theo học tiểu học và nay vẫn còn nói tiếng Indonesia khá thạo.  Lên 10 tuổi, ông trở về Hawaii sống với ông bà ngoại.

Sau khi tốt nghiệp trung học tại Hawaii, ông học hai năm đầu đại học tại Occidental College, một trường nhỏ, chỉ có không đến 2000 sinh viên, tại Los Angeles.  Sau đó do thành tích học tập xuất sắc, ông chuyển qua Columbia University, là một trong 8 trường thuộc khối Ivy League danh tiếng toàn quốc và thế giới.  Ông tốt nghiệp với hai chuyên ngành, khoa học chính trị và quan hệ quốc tế.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ông làm việc cho Tập đoàn Thương mại Quốc tế (Business International Corporation), được giới tài chánh, truyền thông cho là một công ty bình phong thuộc Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa kỳ (CIA).  Tập đoàn này sau đó được Cơ quan Tình báo Kinh tế (Economic Intelligence Unit) tại Luân đôn mua lại, đây là cơ quan chủ quản của báo The Economist lừng danh.

Sau một vài việc làm khác trong đó có chức vụ Chủ tịch Dự án Phát triển Cộng đồng cho 8 giáo khu Công giáo vùng Nam Chicago, năm 27 tuổi ông vào học Luật tại đại học Harvard, cũng thuộc khối Ivy League.  Tại đây ông làm Biên tập viên và sau đó làm Giám đốc tạp chí Harvard Law Review.  

Năm 1991, 30 tuổi, ông tốt nghiệp Ưu hạng (magna cum laude) bằng Luật.  Sau đó ông dạy Luật Hiến pháp trong 12 năm tại Đại học Luật Chicago, cùng lúc làm Thượng Nghị sĩ trong tiểu bang Illinois từ 1997-2004.  Ông thôi cả hai việc này sau khi được bầu làm Thượng Nghị sĩ đại diện Tiểu bang Illinois tại Quốc hội và dọn đến Washington DC đầu năm 2005.  

Tại Quốc hội Hoa kỳ, ông phục vụ trong các Ủy ban: Đối ngoại chuyên tác về Âu châu, Môi trường, Phục vụ Công cộng, Cựu Chiến binh, Y tế, Giáo dục, Lao động và Hưu bổng, An ninh Quốc nội, Công việc Quốc gia Hành chánh.  Ông có kinh nghiệm rất bao quát, sâu sắc, trong rất nhiều lãnh vực trong nước và nước ngoài, từng đi công vụ nhiều chục quốc gia khắp thế giới.

Ông bắt đầu tham gia tranh cử chức Tổng thống Hoa kỳ vào tháng 2 năm 2007.  Lúc đầu, ông sức yếu thế cô, vì tham gia chính trị cấp quốc gia chưa lâu, kinh nghiệm chưa nhiều, ít người biết đến, và hơn nữa ít ai có thể tưởng tượng nhân dân Hoa kỳ sẽ bầu chọn một người da đen làm Tổng thống.  Đa số cho rằng ông tham gia để quảng cáo cho cá nhân là nhiều, và cùng lắm sẽ được chia cho một chức vụ nào đó trong Nội các chính phủ mới, nếu Tổng thống được bầu lên thuộc Đảng Dân chủ mà ông thuộc vào.

Nhưng ông Barack Obama và nhân dân Hoa kỳ thông minh sáng suốt hơn nhiều người lầm tưởng.  Do "núp bóng" một số nhân vật khác, để họ chiếm đoạt sự chú ý của giới truyền thông trong các kỳ tranh luận trực tiếp truyền hình, ông Obama chịu đứng phía ngoài bìa trên khán đài, và "ngoài bìa" cuộc tranh luận theo nghĩa đen và nghĩa bóng.  Cố tình tránh khỏi nhiều cuộc tranh cãi tay đôi và để cho các nhân vật trung tâm tố tụng lẫn nhau, ông tránh khỏi bị công kích nặng nề, vì cả chục vị ra tranh cử xem thường ông, không tốn nhiều thời gian tranh cãi với ông làm gì.

Sau vài vòng tranh luận, các ứng viên trung điểm bị thiệt hại nặng, bị loại dần dần, vì không ai tranh lại ứng viên trọng tâm khi đó là Thượng Nghị sĩ Tiểu bang New York, bà Hillary Clinton.  Kinh nghiệm và sự tài giỏi của bà thật đáng nể trọng, có thể nói đã thắng dễ dàng ông Obama nếu từ đầu hai người có cuộc tranh luận một-chọi-một.  Nhưng sau nhiều vòng tranh luận với các ứng viên khác, bà bị chỉ trích tại mọi khía cạnh cả về đối nội lẫn đối ngoại, bị vạch ra nhiều sai sót, "bị thương chính trị" rất nặng, ngân quỹ tranh cử bị cạn kiệt.  

Ngay vào lúc bà Hillary Clinton tạm sa sút chính trị, tài chánh, ông Barack Obama, sau một thời gian học hỏi, nghe ngóng và để dành ngân quỹ, mới bắt đầu vươn lên mạnh mẻ, và chiến thắng chỉ trong vài tuần cuối cùng.  Ngày 7 tháng 6 năm 2008,
Hillary Clinton công nhận thất bại trong việc giành chức ứng viên đại diện cho Đảng Dân chủ, và kêu gọi mọi công dân Hoa kỳ ủng hộ ông Obama trong cuộc Tổng Tuyển cử tháng 11 năm 2008.  Tại Đại hội Toàn quốc Đảng Dân chủ, ngày 28 tháng 8, 2008 Thượng Nghị sĩ Barack Obama được chọn làm ứng viên chính thức của Đảng Dân chủ ra tranh chức Tổng thống Hoa kỳ. 

Sau đó, ông thắng dễ dàng Ứng viên John McCain của Đảng Cộng hòa, và nhậm chức Tống thống thứ 44 của Hiệp Chủng Quốc Hoa kỳ vào ngày 20 tháng 1, 2009.  

 

3.  Các thành quả đạt được trong 9 tháng qua


Tổng thống Obama được biết đến không phải chỉ vì các thành công đến khá dễ dàng trong sự nghiệp chính trị, nhưng vì các chính sách ông đưa ra và các bài diễn văn có tính cách mạng trong lối suy nghĩ và hành xử của Hoa kỳ, cùng một trật tự thế giới mới ông muốn lập ra.

Về đối nội, ông lập ra hàng loạt chính sách giúp dân nghèo.  Ông gia hạn Chương trình Bảo hiểm Y tế Trẻ em, và cho phép thêm 4 triệu trẻ em được ghi tên bảo hiểm, có chính phủ trợ giúp chi phí.  Ông làm việc với Quốc hội để thông qua Luật Bảo hiểm Y tế Toàn quốc cho mọi công dân Hoa kỳ và mọi thường trú nhân, bao gồm khoảng 50 triệu người không có bảo hiểm y tế hiện đang sống tại Hoa kỳ.  

Đây là một chương trình có tính đột phá cao, về triết lý trị quốc cũng như về nhân sinh, về chính trị và xã hội.  Hoa kỳ là quốc gia duy nhất trong số G7 hiện không có chính sách chăm sóc y tế toàn dân.  Như vậy Hoa kỳ khó thể lãnh đạo thế giới về nhân sinh, nhân phẩm, về đạo đức và giáo dục công dân.  Nhiều Tổng thống trước đây như cựu Tổng thống William Jefferson Clinton đã cố gắng thành lập một chương trình tương tự nhưng bị thất bại, một phần vì ông không quá quyết liệt như Tổng thống Obama.

Chương trình này hiện đang được tranh luận tại Quốc hội, có thể thông qua trong tháng 10 hoặc 11.  Sau đó, chính phủ Hoa kỳ sẽ trợ giúp 100 tỉ đô la hàng năm trong 10 năm để giúp khoảng 50 triệu người hiện không có bảo hiểm y tế mua được một chương trình bảo hiểm y tế nào đó có thể chấp nhận được.

Ngoài ra, Tổng thống Obama còn đang dẫn dắt cả thế giới vượt qua cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng nhất kể từ cuộc Đại Khủng hoảng vào cuối thập niên 1920.  Hàng ngàn tỉ đô la và hàng loạt chính sách được ông và các cố vấn đưa ra, trong đó chỉ chính sách trợ giúp trả tiền nợ nhà đã giúp hơn 500 ngàn người khỏi bị tịch thu nhà cửa.  

Tuy hiện nay khó đoán trước tất cả mọi kết quả tốt, hệ lụy xấu, của các chính sách này nhưng tính đến hôm nay nền kinh tế Hoa kỳ và Liên Âu đã tạm ổn định, và đang có chiều hướng đi lên tuy còn rất chậm.

Về đối ngoại, Tổng thống Obama chống đối việc Do Thái tấn công Iran, ngày 7 tháng 7 năm 2009, tại Moscow, ông tuyên bố: "Chúng tôi đã nói trực tiếp với người Do Thái rằng điều quan trọng là phải cố gắng giải quyết cuộc tranh chấp này qua một dàn xếp quốc tế trong một đường lối không tạo ra một cuộc tranh chấp lớn lao và lan rộng trong vùng Trung Đông".

Ngoài ra Tổng thống Obama còn tích cực tham gia vào các việc: (1) giải trừ vũ khí hạt nhân song phương với Nga, (2) hủy bỏ chương trình radar phòng thủ Đông Âu do Tổng thống W. Bush khởi xướng vì chương trình này dễ gây chạy đua vũ trang, (3) giảm khí thải các nhà máy tại Hoa kỳ và toàn cầu để giảm việc nhiệt độ toàn cầu đang tăng quá mau làm nước biển dâng cao, (4) rút quân Hoa kỳ khỏi Iraq, (5) tìm kiếm một giải pháp hòa binh cho chiến tranh Afghanistan.

Các bài diễn văn ông đọc thường có tính đột phá rất cao trong suy nghĩ và đề nghị đường hướng hoạt động mới.

 

4.  Các bài diễn văn


Tổng thống Obama đã có hàng loạt bài diễn văn quan trọng, trong đó có các bài sau:


A.  Diễn văn nhậm chức Tổng thống Hoa kỳ, ngày 20 tháng 1, 2009

B.  Diễn văn đọc tại Hội nghị Khoáng đại Lưỡng viện Hoa kỳ:

i. Ngày 24 tháng 2, 2009, về tình trạng Liên bang.  Trích đoạn:

"... Sức nặng của cuộc khủng hoảng [kinh tế] này sẽ không quyết định vận mạng của quốc gia chúng ta.  Các câu trả lời cho các vấn đề chúng ta gặp phải không ngoài tầm tay với của chúng ta.  Các câu trả lời này nằm trong các phòng thí nghiệm và các trường đại học; trong các cánh đồng và trong các công xưởng; trong sự sáng tạo của các nhà kinh doanh của chúng ta và trong sự tự hào của các người dân chăm chỉ làm việc trên trái đất này.  Chúng ta sẽ tiếp tục giữ vững đầy ắp các phẩm chất đã và đang làm cho Hoa kỳ trở thành một lực lượng mạnh mẻ nhất cho tiến bộ và thịnh vượng trong lịch sử thế giới.  Điều cần thiết hiện nay là quốc gia chúng ta phải đoàn kết  và đối mặt trực diện với các sự thử thách chúng ta đang gặp phải, và một lần nữa chấp nhận trách nhiệm cho tương lai chúng ta..."

"...Lịch sử đã nhắc cho chúng ta rằng tại mọi thời điểm xáo trộn kinh tế và biến đổi, quốc gia này luôn đáp lại với các hành động dũng cảm và ý tưởng vĩ đại.  Vào giữa cuộc Nội chiến, chúng ta đặt đường rầy xe lửa từ bờ biển này sang bờ biển khác để thúc đẩy thương mại và công nghiệp.  Trong sự rối loạn của cuộc Cách mạng Công nghiệp, chúng ta thành lập hệ thống trường trung học công lập để chuẩn bị cho công dân chúng ta trong thời đại mới.  Vừa sau chiến tranh và khủng hoảng kinh tế, Luật Cựu Chiến binh giúp gởi đi cả một thế hệ vào đại học và từ đó ra đời một giai cấp trung lưu đông đảo nhất trong lịch sử.  Và ngay vào thời điểm đấu tranh cho tự do [trong Chiến tranh lạnh] chúng ta xây dựng nên một quốc gia đầy dẫy đường xa lộ, với người Hoa kỳ đặt chân lên mặt trăng, và một cuộc bùng nổ về khoa học kỹ thuật đến nay vẫn còn tạo nên hình dáng thế giới chúng ta ngày nay..".

ii. Ngày 9 tháng 9, 2009 về cải cách y tế

C.  Diễn văn đọc tại Đại hội Đảng Dân chủ
i. Ngày 27 tháng 7, 2004
ii. Ngày 28 tháng 8, 2008, nhận sự đề cử làm Ứng viên đảng Dân chủ tranh chức Tổng thống Hoa kỳ.


5. Vài cảm nghĩ
 

Vào hôm nay, cũng như đại đa số người dân Hoa kỳ, chúng tôi không khỏi tự hào là công dân Hoa kỳ, và cảm ơn Thượng đế đã ban phát cho quốc gia này và cho 300 triệu công dân Hoa kỳ một vị Tổng thống vĩ đại trong một quốc gia vĩ đại.

Quốc gia này vĩ đại không chỉ vì là đầu tàu dẫn dắt thế giới trong khoa học kỹ thuật, y khoa và luật pháp, nhưng là nơi các người dân khốn cùng từ mọi quốc gia nghèo nàn khác có cơ hội học hỏi và phát triển, con cái họ có cơ hội vươn lên mọi bậc thang xã hội và ngay cả đến chức Tổng thống.

Quốc gia này vĩ đại là vì trong hơn 34 năm qua người dân Hoa kỳ đã cưu mang và nuôi dưỡng hàng hàng lớp lớp người Việt Nam đau khổ phải bỏ chạy khỏi quốc gia họ vì bị Cộng sản xâm lăng, ngược đãi.

Không thể tưởng tượng dân tộc Việt Nam ngày nay đã ra sao nếu Hoa kỳ và các quốc gia khác không cưu mang hơn 3 triệu người dân Việt Nam, để nay số người này có cơ hội học hành, làm việc, và giúp thân nhân tại Việt Nam.  Hàng năm, ít nhất 15% Tổng Sản lượng quốc gia Việt Nam là do kiều bào gởi về, trong đó đa số từ Hoa kỳ, giúp nuôi dưỡng 13 triệu người Việt Nam.

Vài giờ trước và sau khi Tổng thống Obama được trao giải Nobel Hòa bình, chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam bỏ tù 7 người, với hạn tù từ 2 đến 6 năm, vì họ treo bảng hoặc phân tán các tài liệu dân sự bị cho là "chống Đảng và nhà nước".  

Trong khi đó, chính Tổng thống Obama cũng có khoảng 30% người Hoa kỳ không ủng hộ, và toàn thể 100% dân chúng Hoa kỳ có vài điều nào đó chống chính phủ Hoa kỳ, ví dụ điển hình nhất là hiện nay hàng trăm triệu người Hoa kỳ không đồng ý với chương trình bảo hiểm y tế toàn quốc.  

Theo Tư tưởng Hồ Chí Minh của Chính phủ CHXHCNVN hiện nay thì toàn bộ 100% nhân dân Hoa kỳ phải bị bỏ tù vì "chống Đảng Dân chủ và
nhà nước Obama".  

Tổng thống Obama vĩ đại vì ông đang tìm cách nâng cao nhân phẩm cho nhân dân Hoa kỳ, qua việc cố gắng cung cấp bảo hiểm y tế giá rẻ hoặc miễn phí cho mọi người dân.  Ông đang giúp những người nghèo nhất Hoa kỳ, số người không có khả năng đóng góp tài chánh cho quỹ tái tranh cử Tổng thống và cho các nhân vật khác thuộc Đảng Dân chủ của ông.

Tại mọi nơi trên thế giới, Tổng thống Obama đang tiêu biểu cho một thế hệ lãnh đạo mới, có học thức cao, lịch lãm, tranh luận hoạt bát, thành thật, làm mọi việc vì lợi ích cao nhất của quần chúng nhân dân chứ không cho các thế lực, công ty mạnh về tái chánh và có khả năng đóng góp vào quỹ tranh cử.

Cho dù Tổng thống Obama có thành công hay không trong mọi việc ông đang cố gắng thực hiện, chỉ việc ông đang thúc đẩy nhiều vấn đề có quy mô toàn cầu để tạo dựng một thế giới phồn vinh, an toàn hơn cho mọi người dân kể cả số người nghèo nhất địa cầu, số người Palestine hiện không có quốc gia và suốt đời phải sống trong trại tị nạn, v.v... là đủ và xứng đáng cho ông được đánh giá như là một vị Tổng thống vĩ đại của Hiệp Chủng quốc Hoa kỳ, và là một công dân danh dự, xuất sắc nhất trên thế giới vào thời điểm này.  Do đó Ủy ban Nobel Hòa bình đã rất đúng khi bầu chọn ông với số phiếu tuyệt đối 5/5 một cách dễ dàng.  

Hiện nay, theo chúng tôi, trên thế giới không một ai có thể xứng đáng hơn Tổng thống Obama để nhận giải này, chỉ đơn giản như vậy.


- Ban Biên tập Hiến pháp 7 -


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Quynh T  - VN đang hạ thấp nhân phẩm người dân Việt   |2009-10-14 22:55:39
Đọc bài này và ngẫm về chính sách hạ thấp nhân phẩm người Việt của chính quyền CHXHCNVN, liệu có bao giờ người dân Việt có thể ngẩng đầu???

"Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn"...

shinra, diễn đàn Hoàng Sa
13.10.2009

Khỏi mất thời gian của quý vị, xin nói mấy lời chân tình.

Quý vị có biết vụ tẩy trứng gà Tàu thành trứng gà ta không? Quý vị có suy nghĩ như thế nào?

Nếu hỏi quý vị một câu rằng nếu quý vị là một người dân thuộc làng Đông Ngàn, quý vị có tham gia vào cái việc tẩy trứng rồi đem đầu độc lại đồng bào của các vị không, thì chắc 100% quý vị ở đây trả lời là không. Nhưng kỳ thực là quý vị đang làm những việc tệ hại hơn nhiều so với việc ấy.

Quý vị có bao giờ thấy người dân các nước "tư bản thối nát" "theo đuôi Mỹ" như châu Âu, Nhật, hàn Quốc người ta làm những cái trò đồi bại như tẩy trứng bằng axit, trộn melamin vào sữa, bơm hoá chất vào rau quả, quết mật ong giả vào chân gà thối.... để đem đầu độc chính giòng giống của họ không? Tuyệt nhiên là không.

Những vị nào đọc đến đây mà bảo tôi là "rân chủ", "ăn phải bã của tư bản", thì mời quý vị khỏi đọc nữa, đỡ mất thời gian của quý vị.

Quý vị có bao giờ nói hàng Mỹ, châu Âu, Nhật, Hàn, Thái là rởm, là đểu, là lừa đảo, là chạy theo đồng tiền... không? Hay là quý vị lùng sục mua bằng được những món đồ sản xuất ở những nước "tư bản thối nát" ấy với giá đắt gấp đôi gấp ba so với hàng của Trung Quốc?

Quý vị có thể không tẩm chất độc vào trứng, vào rau như những người nông dân kém hiểu biết, nhưng quý vị lại tẩm chất độc vào đầu óc của những con người xung quanh quý vị bằng những lời dối trá, hối lộ, chạy chọt để được vinh thân phì gia. Dần dần, mọi người trong xã hội đều chạy theo quý vị với một suy nghĩ cực kỳ lệch lạc rằng "mình không làm ắt sẽ có người khác làm".

Kinh tế quyết định chính trị, nhưng chính trị lại có tác động ngược trở lại kinh tế.

Một xã hội mà ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình như xã hội Việt Nam,...
Quynh T   |2009-10-14 22:57:00
Một xã hội mà ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình như xã hội Việt Nam, xã hội Trung Quốc thì có đáng được gọi là "xã hội chủ nghĩa" không?

Các vị có hiểu thế nào gọi là "xã hội chủ nghĩa" và "tư bản chủ nghĩa" không? Các vị hiểu "XHCN" tức là có đảng cộng sản lãnh đạo còn "TBCN" là có nhiều đảng thay nhau lãnh đạo, hoặc là "nhiều đảng tư sản thay nhau lãnh đạo" phải không? Sai lầm.

Xã hội chủ nghĩa là đặt xã hội lên đầu, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, nó đối lập với tư bản chủ nghĩa nơi mà "tư bản" được đặt lên đầu, mà tư bản chính là "tiền nằm trong lưu thông", hay nói tóm lại "tư bản" là lợi ích cá nhân. Theo Hán Việt "tư bản" nghĩa là "vốn".

Một xã hội như Mỹ, Nhật là nơi mà con người luôn sống vì lợi ích riêng, nhưng không chà đạp lên lợi ích chung.

Người Nhật không bao giờ tẩm thuốc kích thích vào rau quả vì họ biết làm như thế sẽ gây hại cho những người đồng bào của họ, họ cũng không xuất khẩu những đồ kém chất lượng vì nó sẽ gây hại đến những đồng loại của họ, dù là người nước ngoài. Người Nhật có thể tự sát, kết thúc sinh mệnh của mình, để bảo toàn danh dự cho gia đình, cho dòng tộc của họ.

Một xã hội như Việt Nam, Trung Quốc là nơi con người miệng thì nói rằng "vì lợi ích tập thể", "xã hội chủ nghĩa", nhưng tay và chân thì chà đạp giày xéo lên người khác. Hãy nhìn thử một vụ tắc đường ở Việt Nam và một vụ tắc đường ở Thái Lan thì biết.

Vậy ở đâu mới xứng đáng là xã hội chủ nghĩa?

Đó là một điều mà tôi muốn nói với quý vị.

Các vị nói rằng ngày xưa dù nghèo khổ nhưng Việt Nam vẫn kiên cường chống lại hai đế quốc to. Điều này là đúng và theo một nghĩa nào đó, thì đáng tự hào.

Nhưng các vị lại nói ngày nay để được hoà bình, hay nói toẹt ra là để các vị được yên ổn làm ăn, yên ổn kiếm tiền, thì Việt Nam cần mềm dẻo với Trung Quốc, cho dù trên thực tế và trên tuyên bố, Trung Quốc đã và đang chiếm nhiều đất c...
Quynh T   |2009-10-14 22:58:19
cho dù trên thực tế và trên tuyên bố, Trung Quốc đã và đang chiếm nhiều đất của chúng ta.

Vậy theo cái lý ngày xưa của quý vị thì đáng ra Việt Nam phải vùng lên đánh lại Trung Quốc, hoặc theo cái lý ngày nay của quý vị thì đáng ra ngày xưa Việt Nam không nên đánh lại Pháp và Mỹ mới phải.

Nhưng sự thực thì quý vị luôn tự hào về ngày xưa và đớn hèn về ngày nay. Chẳng có cái lý nào ngoài cái lý tiền. Các vị sợ đánh nhau với Trung Quốc thì con cái các vị phải ra trận, hoặc ít ra thì khi có chiến tranh, việc làm ăn kiếm tiền của các vị sẽ khó khăn hơn. Tóm lại các vị chỉ biết có bản thân mình, các vị cá nhân chủ nghĩa ở trình độ cao cấp.

Đó là cái thứ hai tôi muốn nói với các vị.

Các vị khi thì hô hào "Việt Nam là bạn với thế giới", khi thì hô hào "Việt Nam phải cảnh giác với Mỹ, Âu, Tàu, Nhật". Như thế là cái lý gì?

Vì cái tư tưởng lúc nào cũng thù với hận của các vị, nên các vị không bao giờ thật lòng giao hảo với bất cứ ai. Các vị bắt tay người nước ngoài khi họ đến mang theo đô la và các vật dụng đắt tiền cho các vị hưởng, nhưng các vị lại vênh mồm lên chửi khi họ chỉ ra những cái sai lầm của quý vị. Quý vị biện luận rằng trong quan hệ quốc tế thằng nào cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi. Vậy thì người ta sẽ nghĩ về quý vị đúng như thế. Thuỵ Điển, Na Uy hàng năm cho không Việt Nam hàng triệu đô la và nhiều chương trình đào tạo phát triển, họ lợi dụng gì quý vị? Hay là quý vị nghĩ rằng họ chẳng qua muốn lấy lòng quý vị nên mới thế? Vậy nghĩ xem quý vị đã là cái thá gì mà người ta phải lấy lòng?

Quý vị thử chìa tay ra cho một người, rồi biết được người ấy lúc nào cũng nhăm nhăm "cảnh giác cao độ" với cái chìa tay của quý vị, thì quý vị sẽ nghĩ gì về người đó?

Đầu óc quý vị quá đen tối và nói thẳng ra quý vị cũng suốt ngày tìm cách lợi dụng người khác nên mới nghĩ cho người khác đen tối như thế.

Vì thế nên Việt Nam ta mới tụt hậu so với nước ngoài như hôm nay. Những quốc gia như Nhật, Hàn, Thái Lan vốn có điểm xuất...
Quynh T   |2009-10-14 22:59:20
Những quốc gia như Nhật, Hàn, Thái Lan vốn có điểm xuất phát không hơn ta là mấy nhưng nay họ đã vượt ta nhiều, đó là vì sao? Vì họ có tầm nhìn hơn chúng ta. Vì họ hiểu được một lý thuyết cơ bản nhất của thương mại đó là cả hai bên cùng có lợi, họ không bao giờ bắt tay với người khác mà trong bụng thì cứ nơm nớp lo người ta "lợi dụng" mình. Suy nghĩ kiểu như thế chỉ tồn tại trong những bộ óc chưa tiến hoá hết từ vượn sang người.

Nói thẳng ra, các vị là những kẻ hám tiền, lo cho lợi ích của cá nhân và cùng lắm là gia đình mình, là hết. Các vị ưa xiểm nịnh, khi báo Washington Post đưa tin rằng nền kinh tế Việt Nam đang cất cánh thì quý vị tung hô tờ báo ấy như là chuẩn mực của sự trung thực, còn khi cũng báo Washington Post đưa tin về tham nhũng của Việt Nam thì các vị nói họ đưa tin không chính xác. Cái thái độ lá mặt lá trái ấy cũng đúng trong trường hợp người ta nói về "kẻ thù" của quý vị, ví như việc Ân Xá Quốc Tế lên án Mỹ vi phạm nhân quyền và cũng lên án Việt Nam với tội danh tương tự.

Đây là điều thứ ba tôi muốn nói với quý vị.

Điều thứ tư nghe sẽ hơi sốc: nói thẳng ra là quý vị cực ngu.

Quý vị không tin vào các thông tin "lề trái", tức là những thông tin trái ngược với báo chí chính thống và những tuyên bố chính thức của Việt Nam. Nhưng bản thân quý vị đang sinh hoạt ở một diễn đàn có tên miền quốc tế, đã hoạt động được hơn 2 năm nhưng ngân khoản duy trì sự tồn tại của nó vẫn là từ tiền của cá nhân những con người đáng trân trọng đã lập ra website này. Tại sao website này không thể có đuôi .vn và cũng không thể đăng quảng cáo được, quý vị nếu đủ thông minh thì đã nghĩ ra từ lâu rồi.

Quý vị quy kết tất cả những lời nói, bài viết của người khác là "phản động" "chống lại Việt Nam", "bán rẻ tổ quốc" chỉ vì những người ấy không có tư tưởng giống như quý vị. Quý vị bỏ ngoài tai mọi lời phân tích không theo ý kiến của quý vị, quý vị biến một diễn đàn trao đổi tri thức thành một cái chợ để cãi nha...
Quynh T   |2009-10-14 23:02:43
Quý vị bỏ ngoài tai mọi lời phân tích không theo ý kiến của quý vị, quý vị biến một diễn đàn trao đổi tri thức thành một cái chợ để cãi nhau và sỉ vả nhau bằng những từ như "thằng chó", "con lợn", một cách tự nhiên không biết ngượng mồm. Nếu vậy quý vị mất thời gian lên diễn đàn làm gì? Sao không trùm chăn lại tự nói cho xong?

Quý vị gọi người khác là "chống lại đất nước" bởi vì họ chống lại suy nghĩ của quý vị, như thế khác gì quý vị tự coi mình là đại diện của nước Việt Nam? Quý vị tự cho mình là người phát ngôn của chính phủ Việt Nam, hay ngắn gọn, quý vị chính là Việt Nam?

Quý vị kêu gọi người ta "cảnh giác với những âm mưu gây chia rẽ", nhưng lại không nhận ra rằng chính cái lời kêu gọi ấy của quý vị là một âm mưu gây chia rẽ. Nếu quý vị muốn sống tốt với hàng xóm của mình, ắt quý vị không bao giờ bắc loa giữa phố mà rằng "hãy cảnh giác với thằng A, con B, hàng xóm của tôi, chúng nó đang âm mưu chia rẽ".

Quý vị ngu lắm.

Muốn đất nước phát triển được, hãy thôi mò mẫm và ảo tưởng trong cái thế giới độc tôn của quý vị, hãy tỉnh táo trước những khẩu hiệu, hãy đi vào bản chất thay vì hô hào bên ngoài, hãy lắng nghe xem người khác nói thế nào, và hãy chân thật trong mọi mối quan hệ.

Nhưng tôi không vọng tưởng rằng một ngày nào đó quý vị sẽ thay đổi. Quý vị sẽ mãi mãi là người dân của một đất nước tụt hậu, tham nhũng, ô nhiễm và không được bạn bè quốc tế coi trọng.

Đến đây chợt nhớ câu nói của cụ Tản Đà: "Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn..."

Gửi một số quý vị trong diễn đàn, ai đọc thấy không phải mình thì tức là không phải đối tượng mà tôi nói đến.
Nguồn: hoangsa.org
Anonymous  - Từ lớp 2, người dân VN không có phẩm giá nào của r   |2009-10-15 03:54:58
Dear Quynh T, tác giả Mark Twain viết "điều chắc chắn nhất trên đời bạn gặp phải là thuế và chết". Tại VN, câu này phải thêm vào "...thờ Bác lạy Đảng, thuế, và chết".

Mọi việc từ giáo dục, ca nhạc kịch, tôn giáo, v.v... và v.v... đều PHẢI nhằm mục đích vĩnh viễn hóa quyền hành tối thượng của CP VN, ai không chịu làm công cụ cho bộ máy này đều bị nghiền nát, còn chống lại thì càng bị hại mau, mạnh. Tại VN, người ta không thể sống "trung dung" không theo CP VN mà được. Từ lớp 2, con nít đã phải tung hô Bác Hồ, không tung hô không được lên lớp, vì sanh ra đã là công cụ của Đảng. Nô lệ trí tuệ bắt đầu từ lớp mầm non và vĩnh viễn không thoát.

Từ lớp 2, người dân VN không có phẩm giá nào của riêng họ, mà bất cứ điều gì họ có đều do CP VN ban phát cho, và ban phát được thì lấy lại được. Nhà mua rồi vẫn không phải là của dân, vẫn có thể bị đập bỏ để quy hoạch làm sân golf, cất casinos, tiền đền bù không đáng bao nhiêu. Hoặc bị đóng thuế cực nặng như tại Phú Mỹ Hưng hiện nay, 1 căn hộ 100 m2 bị đóng thuế đất đến 700 triệu đồng, tức lương công nhân trong 30 năm.

Như vậy tránh sao ngoại quốc không coi thường dân Việt, vì chính CP VN có coi dân mình ra gì? http://tinyurl.com/yzyay8y
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 2 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: