| Thư Liên Bang Số 51 |
|
|
|
| Thư Liên Bang Hoa kỳ | |||||
| Viết bởi Ban biên tập | |||||
| Chủ nhật, 26 Tháng 7 2009 16:08 | |||||
|
Thứ Sáu Ngày 8 Tháng 2 Năm 1788 Alexander Hamilton hoặc James Madison Gởi dân chúng của tiểu bang Nữu Ước, Câu hỏi khẩn cấp lúc này là làm thế nào chúng ta có thể duy trì sự độc lập của các bộ trong chính quyền như đã quy định trong hiến pháp? Câu trả lời độc nhất cho vấn đề này là tất cả những sự đề phòng ở bên ngoài bộ phận chính phủ khó giải quyết được, chỉ có những bộ phận nội các của chính quyền, do sự liên quan lẫn nhau, mới có thể giữ chỗ đứng của chúng trong giới hạn. Tôi sẽ không bàn hết mọi khía cạnh của vấn đề quan trọng này mà chỉ bàn tới một số quan sát tổng quát để có thể làm sáng tỏ nó thêm, để rồi chúng ta có thể từ đó mà suy luận ra một biện pháp cho đúng theo nguyên tắc và cấu trúc của chính phủ mới sắp hình thành từ đại hội hiến pháp. Để có thể tạo nên một nền móng vững chắc cho sự độc lập và hoạt động riêng biệt của từng bộ trong chính phủ, một điều hiển nhiên là mỗi bộ nên có ý chí riêng của nó. Vì thế, các bộ nên có càng ít liên quan đến việc bổ nhiệm các chức vụ của bộ khác càng tốt. Nếu nguyên tắc này được thực hiện một cách triệt để, sự bổ nhiệm của tất cả các chức vụ quan trọng trong bộ tư pháp, hành pháp, và lập pháp phải được lấy từ một quyền lực cao nhất là dân chúng qua những nguồn không liên hệ với nhau. Có lẽ, một kế hoạch xây dựng những bộ trong chính phủ sẽ bớt khó khăn hơn trong thực hành hơn là trong dự tính. Một vài thay đổi nhỏ khác với nguyên tắc sẽ được cho phép. Trong chi bộ tư pháp của hiến pháp, sẽ không gấp rút cho lắm về việc áp dụng triệt để nguyên tắc: một, bởi vì tiêu chuẩn chuyên môn của những thành viên này hơi khác thường, điều quan trọng nhất là phải chọn lựa làm sao để duy trì được những tiêu chuẩn chuyên môn này; hai, bởi vì những chức vụ trong bộ tư pháp sẽ có nhiệm kỳ vĩnh viễn, nó sẽ tiêu diệt mọi lệ thuộc vào cái quyền lực đã bổ nhiệm nó vào chức vụ đó. Một điều hiển nhiên khác là những thành viên của mỗi bộ nên phụ thuộc vào những thành viên của bộ khác càng ít càng tốt. Nếu chức vụ cao nhất của bộ hành pháp hay những ông tòa của bộ tư pháp bị lệ thuộc vào bộ lập pháp, sự độc lập của họ với nhau sẽ chỉ là hư danh. Nhưng sự an toàn nhất để đối phó với sự tập trung từ từ của nhiều quyền hạn vào một bộ nào đó của chính phủ là cho phép những người quản lý của mỗi bộ những phương cách tự vệ dựa vào hiến pháp và một động lực riêng tư để chống lại những chiêu dụ của bộ khác. Sự phòng hờ để tự vệ phải làm sao cho xứng với sự nguy hiểm khi bị tấn công. Tham vọng phải bị phản công với tham vọng. Những quyền lợi riêng tư của họ phải được nối kết với quyền lợi của văn phòng mà họ đại diên trước hiến pháp. Hiến pháp, nói chung ra, là một chiếc gương soi cho bản tính con người, và rồi những phương cách của hiến pháp rất cần thiết để kiểm soát sự lạm dụng quyền hành của chính phủ. Nhưng chính phủ là gì nếu không phải là sự phản chiếu lớn nhất của bản tính con người? Nếu tất cả chúng ta là thiên thần thì không cần một chính phủ nào hết. Nếu những thiên thần sẽ cai trị chúng ta, thì không cần những kiểm soát bên trong hay bên ngoài chính phủ. Để xây dựng một chính phủ cai trị con người bởi con người, cái khó nhất nằm trong vấn đề này: bạn phải cho phép chính phủ đó cai trị dân chúng, và kế tiếp phải bắt buộc chính phủ đó kiểm soát chính nó. Sự phụ thuộc vào dân chúng dĩ nhiên là cách tốt nhất để kiểm soát một chính phủ, nhưng kinh nghiệm cho ta thấy sự cần thiết của nhiều phòng ngừa phụ khác. Chính sách đối chiếu và cạnh tranh có thể tìm thấy trong những quan hệ của con người, riêng tư hay công khai. Chúng ta thấy nó nhan nhản khắp nơi trong sự phân bố quyền lực ở cấp dưới, chỗ mà mục tiêu chính là để chia rẽ và xắp xếp một số chi nhánh theo một đường lối để rồi chi nhánh này sẽ kiểm tra chi nhánh kia, và quyền lợi riêng tư của mỗi cá nhân là lính canh cho những quyền lợi của dân chúng. Những sự thận trọng này rất cần thiết trong việc phân bố quyền lực tối cao của chính phủ. Nhưng khó có thể cho các chi nhánh một quyền hạn bằng nhau để tự vệ. Trong chính phủ cộng hòa, quyền lực của bộ lập pháp bao giờ cũng lớn hơn các bộ khác. Cho nên một cách chữa trị cho vấn đề bất lợi này là chia xẻ bộ lập pháp thành nhiều chi nhánh khác nhau và ban cho chúng những cách thức bầu cử và hoạt động khác nhau, liên hệ giữa cách chi nhánh này nên giữ ở mức độ thấp nhất. Những lệ thuộc, nếu có, chỉ vừa đủ để hoạt động trong khuôn phép mà xã hội và đất nước cho phép. Có thể sẽ phải có thêm nhiều cách phòng ngờ khác để canh trừng những chiêu dụ nguy hiểm trong bộ lập pháp. Nếu sức nặng quyền lực của bộ lập pháp cần được chia rẽ, thì sự yếu kém của bộ hành pháp nên được chấn chỉnh. Bản tính xấu tuyệt đối của bộ lập pháp xuất hiện một cách tự nhiên cho nên người có chức vụ cao nhất trong bộ hành pháp nên được trang bị “vũ khí” để đối phó. Nhưng có lẽ cả hai sẽ không an toàn cùng với nhau hoặc không đủ khả năng nếu đứng một mình. Trong những trường hợp bình thường, nó không thể ra tay với sự cứng rắn cần thiết, và trong những trường hợp đặc biệt, nó có thể bị lạm dụng một cách xảo trá (1). Nhược điểm của bản tính xấu này có thể dẫn đến vài liên hệ đứng đắn giữa bộ yếu hơn và chi nhánh yếu trong bộ mạnh hơn. Để rồi chi nhánh yếu của bộ mạnh hơn sẽ ủng hộ quyền lợi hiến pháp của bộ yếu hơn mà không bị rời ra khỏi bộ phận của nó (2). Nếu những nguyên tắc và quan sát trên được coi là hợp lý, thì chúng nên được áp dụng vào hiến pháp của một vài tiểu bang, và hiến pháp của liên bang. Nếu chính phủ liên bang không vận hành được những nguyên tắc trên, thì chính quyền tiểu bang sẽ còn khó hơn ngàn lần nữa trong việc thực hành những nguyên tắc này. Có hai vấn đề nữa về thể chế liên bang của Hoa Kỳ mà tôi nghĩ sẽ có một cách nhìn ngoạn mục. Một. Trong một chế độ cộng hòa, tất cả mọi quyền lực của dân chúng được giao cho chính phủ quản lý, và sự lạm dụng quyền lực sẽ được phòng ngừa bởi sự chia rẽ của chính phủ vào những bộ riêng biệt khác nhau. Trong chế độ cộng hòa lớn hơn ở Hoa Kỳ, quyền lực của dân chúng, trước hết, sẽ được phân chia vào hai hệ thống chính phủ khác nhau, và rồi nó lại được phân chia tiếp tục cho những bộ riêng biệt trong chính phủ. Từ đó sự bảo vệ quyền lợi dân chúng sẽ được tăng gấp hai lần. Hai chính phủ khác nhau, chính phủ liên bang và tiểu bang, sẽ kiểm soát lẫn nhau giống như những bộ trong hai chính phủ này Hai. Điều quan trọng kế đến trong một thể chế cộng hòa là không những phòng ngừa sự đàn áp của những người cai trị trong chính phủ mà còn phải phòng ngừa những bất công của một nhóm trong xã hội áp đặt lên nhóm kia. Nhiều quyền lợi có lẽ sẽ xuất hiện trong nhiều giai cấp công dân khác nhau. Nếu một đại đa số liên kết với nhau bởi một lợi ích chung nào đó, quyền lợi của những kẻ thiểu số sẽ không được bảo vệ. Có hai cách phòng ngừa vấn đề này: cách thứ nhất là tạo ra một di chúc trong cộng đồng hoặc trong xã hội không phụ thuộc vào đại đa số; cách thứ hai là làm hài lòng tất cả những thành phần trong xã hội tuy nó có thể không thực tế. Cách thứ nhất sẽ áp dụng được trong mọi chính phủ cai trị bởi những nhà độc tài. Cái này lúc tốt nhất cũng chỉ là sự an toàn tạm thời, tại vì một quyền lực không không bắt nguồn từ xã hội có thể tán thành những hướng nhìn bất công của thành phần đa số và hoặc quyền lợi đúng đắn của thành phần thiểu số, hoặc có thể sẽ phản lại cả hai thành phần này. Cách thứ hai sẽ được minh họa trong thể chế cộng hòa liên bang của Hoa Kỳ. Khi tất cả các quyền lực được lấy từ và dựa vào xã hội, chính xã hội đó sẽ phân chia ra nhiều thành phần, quyền lợi và giai cấp để rồi quyền của công dân và của những kẻ thiểu số sẽ tránh được nguy hiểm từ sự đoàn kết của những người thuộc nhóm đại đa số. Sự sung túc của nhiều thành phần trong xã hội này sẽ giảm đi ý định của những đoàn kết mờ ám muốn đàn áp thành phần thiểu số. Trong một chính phủ tự do, sự an toàn cho quyền công dân phải được bảo vệ giống như quyền tôn giáo. Nó bao gồm một quyền lợi nhỏ trong nhiều quyền lợi khác nhau cũng như một tôn giáo nhỏ trong nhiều tôn giáo khác nhau. Mức độ an toàn trong hai trường hợp trên phụ thuộc vào số đếm bao nhiêu của những quyền lợi và tôn giáo. Số đếm càng đông thì càng an toàn. Hơn thế nữa, nó cũng phụ thuộc vào dân số và sự rộng lớn của đất nước. Để bảo vệ cho tất cả mọi thành phần và giai cấp trong xã hội, sự vững chắc và độc lập của các thành phần trong chính phủ nên được tăng cường một cách hợp lý. Công lý là kết quả cuối cùng của chính phủ và xã hội văn minh. Nó đã và sẽ tiếp tục được theo đuổi cho đến khi hoàn tất, hoặc cho đến khi tất cả tự do bị mất trong quá trình theo đuổi. Trong một xã hội mà những thành phần mạnh có thể liên kết lại để đàn áp những thành phần yếu hơn, tình trạng hỗn hoạn sẽ tung hoành và thống trị. Kẻ yếu sẽ không được bảo vệ khỏi bạo lực của kẻ mạnh. Trong một xã hội mà chúng ta sắp xây dựng, kẻ mạnh cũng như kẻ yếu sẽ được bảo vệ bởi chính phủ. Tôi đoán chắc rằng tiểu bang Rhode Island, nếu tách rời khỏi chính phủ Liên Bang và tự đứng một mình, những kẻ thuộc đại đa số sẽ dần dần trấn áp quyền của những người thiểu số và sau đó một quyền lực nào đó không phụ thuộc vào xã hội sẽ được mời gọi bởi chính những kẻ này để sửa đổi những việc mà họ đã mang lại. Trong thể chế cộng hòa Hoa Kỳ và nhiều tiếng nói, quyền lợi, đảng phái, hoặc tôn giáo mà nó cưu mang, một tập hợp của đại đa số trong xã hội khó có thể đạt được nếu không vì lợi ích chung hoặc sự công bằng trong xã hội. Vì vậy sẽ có ít nguy hiểm cho thành phần thiểu số trong một xã hội dưới luật lệ của thành phần đa số. Hơn thế nữa, sẽ ít có lý do để thông qua những luật lệ thiên vị cho mục tiêu của một vài nhóm nhỏ nếu không được sự ủng hộ của đại đa số trong xã hội . Xã hội càng lớn bao nhiêu, nếu nó nằm trong một phạm vi thực tế, nó sẽ tự cai trị chính nó nếu như nó tuân thủ và sửa đổi hợp lý theo những nguyên tắc của liên bang. PUBLIUS. 1. Ở đây James Madison đang ám chỉ đến quyền bác bỏ của tổng thống trong bộ hành pháp đối với những điều luật mà bộ lập pháp viết ra. James Madison sợ rằng quyền bác bỏ của tổng thống thôi thì không đủ tại vì nó có thể bị lạm dụng hoặc không sử dụng khi cần. 2. James Madison tự hỏi xem có cách nào sắp xếp chính phủ để rồi mặt yếu của bộ lập pháp mạnh mẽ có thể ủng hộ quyền lợi hiến pháp của mặt yếu bên bộ hành pháp mà không phản bội lại quyền lợi của của chi nhánh mẹ là bộ lập pháp.
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |