hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên Bang số 30 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Chủ nhật, 26 Tháng 7 2009 16:16

Bàn Về Quyền Lực Tổng Quan của Thuế
Trích từ loạt bài viết của Alexander Hamilton
đăng trên tờ báo The New York Packet với bút danh PUBLIUS
Thứ Sáu, ngày 28 tháng 12 năm 1787

Thưa toàn thể nhân dân New York

Ai cũng biết rằng, Chính quyền Liên bang cần phải nắm quyền hổ trợ cho quân đội quốc gia, với nhiều dự án phải triển khai như: chi phí tuyển quân, đóng và trang bị đội tàu chiến, và các chi phí khác liên quan đến việc bố trí quân đội và các hoạt động quân sự.Tuy nhiên, chưa dừng lại ở đó, Chính phủ Liên bang còn phải lo toan cho cả những dự án dân sự, cho việc trả nợ quốc gia, và cho những vấn đề chi tiêu khác cần sử dụng đến ngân sách quốc gia. Do vậy, bằng cách này hay cách khác, chính phủ cần phải có quyền quyết định, về thuế chẳng hạn, để bù trừ cho các nguồn chi nói trên.


Tiền tệ, trong một chừng mực nào đó, được xem là yếu tố quan trọng cho một chính thể, vì đồng tiền giúp duy trì nguồn sống và hoạt động của chính thể đó, giúp cho một chính thể thực hiện các chức năng cơ bản nhất của mình. Cho nên, một quyền lực trọn vẹn, để có thể xoay sở đủ tiền cho các hoạt động trong một chừng mực cho phép của cộng đồng, là cấu thành quan trọng của mọi Hiến pháp của một quốc gia.

Trước sự thiếu hụt ngân khoản cho các khoản chi nói trên, một trong hai điều tồi tệ có thể xảy ra: hoặc là người dân sẽ bị bóc lột để bù vào sự thiếu hụt, hoặc là nhà nước sẽ teo tóp dần và sẽ bị diệt vong trong thời gian ngắn. Vào thời Ottoman hay đế chế Thổ Nhĩ Kỳ, quốc vương không có quyền ban hành sắc thế mới mặc dù ông ta tuyệt đối tôn trọng quyền sống và tài sản của thần dân. Kết quả là vị quốc vương cho phép các viên Toàn quyền và Tổng trấn cướp bóc và ăn chặn tài sản của người dân đúng bằng số tiền mà ông ta cần để đáp ứng nhu cầu cấp thiết của ông ta và của đế chế. Ở Hoa Kỳ, với lý do tương tự, chính phủ Liên bang dần dần suy yếu và sắp bị triệt tiêu. Có ai đó có thể nghi ngờ rằng đời sống hạnh phúc của nhân dân Thổ Nhĩ Kỳ và Hoa Kỳ sẽ được giới chức chính quyền đảm bảo, trong khi vẫn đảm bảo thu nhập để đáp ứng các nhu cầu của xã hội?

Liên minh các tiểu bang hiện nay, yếu ớt như thể rất cần được nghĩ ngơi, có quyền lực hạn chế để có thể cung cấp tiền bạc cho các nhu cầu của Liên bang, nhưng lại hoạt động theo một nguyên tắc sai lầm, khiến cho mọi nổ lực trở thành sự thất vọng. Dựa trên những điều khoản của khế ước đã được công bố, Quốc hội, bằng các quyết định của mình, có quyền xác lập và đề xuất các khoản tiền cần thiết để phục vụ cho đất nước Hoa Kỳ. Yêu cầu của Quốc hội, nếu đúng luật, sẽ được các Tiểu bang tuân theo. Sẽ không ai có quyền nghi vấn tính đúng đắn từ các yêu cầu của Quốc hội; không ai được tự ý bày mưu tính kế vẽ ra số tiền cần thiết. Tuy nhiên, mặc dù rất nghiêm khắc với những trường hợp này; mặc dù rất hiếm khi hoặc không bao giờ được cho phép chất vấn Quốc hội, nhưng trong thực tế những chất vấn nói trên vẫn xảy ra và sẽ tiếp tục như thế cho đến khi nào nguồn thu của Liên bang còn phụ thuộc vào các Tiểu bang. Hậu quả của cách làm của hệ thống này là, như mọi người đều biết, việc công bị đình trệ, và những kiểu cách truy vấn này đã và đang mở rộng sang các bộ phận khác của chính phủ liên bang. Chính điều đó đã góp phần làm Hoa Kỳ bị mất thể diện và tạo điều kiện cho kẻ thù giành thắng lợi.

Liệu có phương cách điều trị nào cho tình huống này, nhưng trong một hệ thống đã được thay đổi với những hạn ngạch, định mức dối trá và bịp bợm? Có cách nào để thay thế niềm hy vọng hão huyền về tài chính này, nhưng cho phép chính phủ có được nguồn thu bằng các sắc thuế thông thường của chính quyền dân sự? Các nhà thông thái có thể sẽ hùng hồn diễn thuyết tính hợp lý của mọi vấn đề; nhưng không một ai có thể chỉ ra một cách nào khác để giải thoát chúng ta khỏi những bất tiện và lúng túng do nhược điểm của hệ thống công về cung ứng tiền tệ.

Với quan điểm lý luận này, nếu càng có nhiều đối tượng xuất sắc, những người chấp thuận sự khác biệt của cái gọi là thuế nhập khẩu và thuế tiêu dùng, đối lập đối với chính sách thuế của Hiến pháp mới, thì các chính quyền của các Tiểu bang càng sớm bảo lưu quyền tự quyết của mình chừng đó, và càng chậm chấp thuận các cải cách của chình phủ Liên bang bằng cách nêu các lý do liên quan đến việc đánh thuế thương mại và hàng nhập khẩu. Tuy nhiên, sự khác biệt này sẽ xâm phạm các chủ ý tốt đẹp và những chính sách thuế đầy hứa hẹn vốn có thể giúp cho mọi QUYỀN LỰC luôn cân xứng với MỤC TIÊU; sẽ làm cho quyền giám hộ của chính phủ Liên Bang đối với Tiểu bang không theo đúng như các ý tưởng hay ho và hiệu quả hằng mong muốn. Ai có thể giả vờ như là các sắc thuế thương mại hoàn toàn có thể cân bằng với các nhu cầu ngân sách cấp thiết của Liên bang trong hiện tại và tương lai? Chỉ cần xem xét các khoản nợ trong nước và nước ngoài hiện nay, đối chiếu với các kế hoạch chi tiêu công dễ được công chúng và các Đảng phái đồng tình và chấp thuận nhất, chúng ta không cần phải tự "nâng" mình lên để thấy rằng nguồn thu hoàn toàn không đủ đáp ứng ngay cả những nhu cầu cần thiết trong hiện tại. Sẽ cần có quyền tự do được lập các dư toán cho các nhu cầu của tương lại, không cần dựa theo sự tính toán hay giới hạn, mà chỉ là dựa trên nguyên tắc hoạt động cơ bản đã từng hơn một lần được đề cập đến. Tôi tin rằng quyền tự do đó có lẽ sẽ được bảo đảm trong lịch sử của nhân loại, rằng TRONG MỘT TIẾN TRÌNH PHÁT TRIỂN BÌNH THƯỜNG CỦA SỰ VẬT, NHỮNG VẤN ĐỀ THIẾT YẾU TRONG MỖI GIAI ĐOẠN TỒN TẠI CỦA MỘT QUỐC GIA, ÍT NHẤT SẼ LUÔN TƯƠNG ĐƯƠNG VỚI CÁC NGUỒN LỰC CỦA QUỐC GIA ĐÓ.

Nếu nói rằng các sự khác biệt là do sự khác nhau giữa các tiêu chuẩn của mỗi Tiểu bang, có nghĩa là, một mặt , chấp nhận hệ thống Liên bang này không thể phụ thuộc lẫn nhau; mặt khác lại chấp nhận hệ thống phụ thuộc vào nhau khi sự việc vượt quá một chuẩn mực nào đó. Những người đã từng tham gia và trãi nghiệm những đắng cay khi soạn thảo những bức Thư Liên bang này chắc hẳn sẽ cảm thấy vô cùng chán ngán đối với việc tin tưởng vào vào các lợi ích của quốc gia trong mọi hoạt động của quốc gia đó. Những căng thẳng không thể tránh khỏi mỗi khi Hiến pháp Liên Bang được đưa vào áp dụng trong thực tế chắc chắn sẽ làm suy yếu Liên Bang và gieo mầm bất hòa và tranh chấp giữa Lãnh đạo Liên bang và các Tiểu bang, và giữa các Tiểu bang với nhau. Liệu những thiếu hụt về ngân sách của Liên bang sẽ được đáp ứng tốt hơn bằng cách luôn áp dụng phương cách thực hiện cũ? Cần nên nhớ rằng nếu nhu cầu của các Tiểu bang giảm đi, họ sẽ tương ứng cắt giảm các phương tiện cần thiết để đáp ứng nhu cầu. Nếu có ai đó xem ý kiến của những người theo xu hướng "có sự khác biệt giữa các Tiểu bang" là bằng chứng đáng tin, người đó sẽ kết luận rằng: Ở một vài thời điểm của nền kinh tế quốc gia, sẽ an toàn hơn khi dừng lại và phát biểu: Do đó, niềm hạnh phúc tột cùng của công chúng là đáp ứng những nhu cầu của chính phủ", và hơn hết điều này không xứng đáng để chúng ta quan tâm hay cảm thấy bực bội. Làm thế nào để một chính phủ, vốn luôn thiếu hụt, có thể đáp ứng những nhu cầu chi tiêu của các cơ quan chính quyền, đảm bảo an ninh, vươn tới giàu có, và duy trì tiếng thơm của một nhà nước thịnh vượng? Làm thế nào để một quốc gia có thể có được năng lượng hoặc ổn định, sự tự trọng hoặc uy tín, sự tự tin hay ngưỡng mộ từ nước ngoài? Làm thế nào để chính phủ của quốc gia đó chỉ thừa kế tính cơ hội và luồn lách, không có quyền lực, và nhục nhã? Làm sao để một quốc gia có thể tránh được những hy sinh thường xuyên khi đáp ứng các nhu cầu cấp thiết? Làm sao để quốc gia có thể thực thi quyền tự do hay các kế hoạch mang lại những điều tốt đẹp cho công chúng?

Hãy xem những hiệu ứng của tình huống hiện nay sẽ ra sao nếu chúng ta tham gia vào cuộc chiến tranh. Với mục đích tranh luận, chúng ta hãy giả định rằng doanh thu tăng lên từ nguồn thuế sẽ dùng để chi tiêu cho các dự án công ích, trả nợ, và nền hòa bình của Liên bang. Như vậy, trong trường hợp chiến tranh bùng nổ, nguồn thu nhập nào sẽ cung cấp cho chính phủ trong tình huống khẩn cấp như thế? Kinh nghiệm cho thấy rằng các tiêu chuẩn do mỗi Tiểu bang đặt ra sẽ không thể nào đáp ứng được trong trường hợp Liên bang hoàn toàn lệ thuộc các Tiểu bang về tài chính; và Liên bang không thể tự tìm các nguồn ngân khoản mới trong tình thế nguy hiểm của quốc gia.Liệu có thể thúc đẩy việc đa dạng hóa các nguồn ngân quỹ từ những nguồn phù hợp của các Tiểu bang để bảo vệ quốc gia? Sẽ không dễ dàng gì nếu không dùng đến biện pháp này, và nếu phương án này được thực hiện, đó sẽ là bằng chứng cho thấy sự xuống cấp về lòng tin của công chúng đối với mỗi khoảnh khắc thiết yếu đối với sự an toàn của họ. hãy tưởng tượng rằng trong tình huống khẩn cấp như thế việc không cần dùng đến lòng tin có thể là một điều rồ dại. Trong chiến tranh hiện đại, những quốc gia giàu có nhất sẽ được biết ơn nhờ vào các khoản cho vay lớn. Quốc gia kém giàu có như đất nước chúng ta phải cảm nhận điều cần thiết đối với các khoản vay như thế này ở mức độ mạnh hơn. Nhưng có quốc gia nào sẽ cho một chính phủ như chúng ta vay khi chúng ta mở lời xin vay mà không có được sự tín nhiệm về khả năng chi trả? Những khoản vay mà chúng ta có thể kiếm được sẽ bị giới hạn cùng với những điều kiện ngặt nghèo. Các khoản vay sẽ được thực hiện dựa trên nguyên tắc nhỏ giọt dành cho những quốc gia phá sản hoặc hay giựt nợ, với lãi suất cao ngất.

Có thể tưởng tượng rằng do nguồn tài nguyên quốc gia thiếu thốn, nhu cầu xử dụng trệch hướng nguồn ngân quỹ sẽ nảy sinh mặc dù chính phủ Liên bang có quyền không hạn chế về vấn đề thuế khóa. Nhưng có hai vấn đề cần xem xét để xoa dịu các mối lo sợ của giới lãnh đạo: Một là chúng ta cần bảo đảm các nguồn tài nguyên của xã hội, ở mức độ tối đa, sẽ mang lại lợi ích cho Liên bang; và hai là khi xảy ra những thiếu hụt thì nguồn vay nợ sẽ không bị hạn chế.

Chính quyền lực tạo nên nguồn ngân quỹ mới dựa trên những mục tiêu mới về thuế sẽ khiến cho chính phủ Liên bang có thể vay được số tiền mong muốn khi cần. Người nước ngoài cũng như công dân Hoa kỳ sẽ yên tâm cho chính phủ vay, nhưng sẽ tùy thuộc vào chính phủ Liên bang, và chính phủ Liên bang lại phụ thuộc vào 13 Tiểu bang trong việc đảm bảo việc trả nợ vay; một khi đã thông hiểu lẫn nhau, người vay và cho vay sẽ đạt được sự tin tưởng, vốn không phổ biến trong giao dịch tiền bạc của loài người, ở mức độ nào đó, và khả năng dàn xếp các vấn đề nảy sinh trong giao dịch do lòng tham.

Những suy nghĩ vế vấn đề thuế khóa sẽ là chuyện vặt đối với những người nào hy vọng được nhìn thấy một xứ xở Hoa kỳ trong quang cảnh thanh bình của thơ ca hay trong thần thoại, nhưng đối với những người cho rằng chúng ta sẽ có thể trãi qua những thăng trầm và tai họa như các quốc gia khác, những người này chắc chắn thường quan tâm đến những điều đáng sợ. Những người như thế phải được chứng kiến những tình huống thật sự ở đất nước họ với những điều đau thương, chống chọi với cái xấu, và lòng nung nấu trả thù.


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 20 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: