hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên Bang Số 15 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ năm, 30 Tháng 7 2009 10:18

Alexander Hamilton

Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệp

Gửi Công dân của Tiểu Bang New York:

Trong các bài trước đây, tôi đã dốc sức đặt ra trước các bạn quốc dân, bằng những lý lẽ rõ ràng, thuyết phục, sự quan trọng của một Liên Hiệp đối cho sự an toàn chính trị và hạnh phúc. Tôi đã vạch ra cho các bạn diễn biến phức tạp của các mối hiểm họa sẽ vây quanh các bạn nếu như các bạn để cho mối liên kết thiêng liêng kết nối người Mỹ với nhau bị cắt đứt hoặc hủy diệt chỉ vì sự tham vọng, vì lòng tham lam, vì sự ganh tị, hay vì sự thiếu trung thực. Trong bài kế tiếp tôi gửi đến các bạn, sự thật sẽ được diễn giải một cách rõ ràng cùng với các bằng chứng và lý lẽ mà trước giờ chưa được để ý đến. Nếu đoạn đường mà các bạn sẽ phải vượt qua có những nơi có vẻ tạo ra sự nhàm chán hay mệt mỏi, các bạn hay nhớ rằng các bạn đang trong hành trình tìm kiếm thông tin làm cho một đề tài có sức cuốn hút sự quan tâm của một dân tộc tự do, và lĩnh vực mà các bạn khảo sát khá bao la, và những khó khăn của công việc tăng lên một cách vô ích vì các ma trận của những lý luận sai lầm bủa vây tứ phía. Mục đích của tôi là loại bỏ những trở ngại cho sự tiến triển của các bạn một cách ngắn nhất mà không phải cắt bỏ nội dung.

Trong quá trình theo đuổi kế hoạch tôi đã đặt ra cho sự thảo luận của đề tài, vấn đề kế tiếp cần khảo sát là "sự khiếm khuyết của Liên Bang trong hiên tại trong việc bảo toàn Liên Hiệp." Có lẽ câu hỏi được đặt ra là tại sao cần lý lẽ hay bằng chứng thuyết phục cho một lập trường không có gì đáng tranh cãi hay nghi ngờ, lập trường mà sự hiểu biết và tình cảm của các tầng lớp người dân là đồng thuận, và sự thực là người ủng hộ cũng nhưng chống đối bản Hiến Pháp mới đều thừa nhận. Phải nhìn nhận một cách trung thực là, bất kể những người này có khác biệt trong các khía cạnh khác, nhìn chung, họ có vẻ như đồng quan điểm trong cùng nhận thức là, ít nhất, có sự khiếm khuyết về bản chất trong hệ thống chính quyền quốc gia chúng ta, và cần phải làm điều gì đó để cứu chúng ta ra khỏi bờ vực của hỗn loạn. Những dữ kiện hổ trợ cho ý kiến trên không còn nằm trong phạm vi suy đoán nữa. Chúng được phơi bày ra trước nhận thức của mọi người, và đôi khi đi xa đến mức buộc những ai có chính sách sai lầm góp phần lớn trong việc nhanh chóng đưa chúng ta đến thái cực này, một sự thừa nhận lưỡng lự về thực trạng của những khiếm khuyết trong bản dự thảo của hệ thống chính quyền liên bang, mà đã được những người bạn sáng suốt của Liên Hiệp vạch ra và lưu tâm từ lâu.

Chúng ta thực sự có thể nói là đã ở vào giai đoạn cuối của mối quốc nhục. Hầu như không có gì có thể làm tổn thương niềm kiêu hãnh, hay chà đạp tư cách của một quốc gia độc lập mà chúng ta chưa hề có. Có hiệp ước nào mà chúng ta được tôn trọng một cách bình đẳng? Đây là các vấn đề thường xuyên bị phạm một cách trắng trợn. Liệu chúng ta sẽ thiếu ngoại quốc và các công dân các món nợ được thòa thuận vào thời điểm nguy cấp cho sự sinh tồn của hệ thống chính trị của chúng ta? Các món nợ này chưa có điều khoản thỏa đáng để giải nợ. Liệu chúng ta vẫn còn có những lãnh thổ quý giá, và đồn lũy quan trọng nằm trong sự kiểm soát của thế lực nước ngoài mà, bằng một vài điều khoảng trong hiệp ước, đã bị mất từ lâu? Các lãnh thổ vẫn bị chiếm giữ một cách bất công đối với lợi ích, và hơn nữa là quyền cơ bản của chúng ta. Liệu chúng ta có vị thế để phản ứng mạnh mẽ hay đẩy lui sự xâm lấn? Chúng ta không có quân đội, không có ngân khố, không có chính quyền. Liệu chúng ta có ở vị thế có thể phản đối trong danh dự? Những nghi ngờ chính đáng của chúng ta đối với các hiệp ước này phải được giải quyết trước hết. Liệu chúng ta có được đặc quyền tự nhiên hay do thỏa ước để tự do giao thông trên sông Mississippi? Tây Ban Nha ngăn cản chúng ta sử dụng nó. Có phải tín dụng công là tài nguyên quý giá nhất khi có mối hiểm nguy chung. Dường như chúng ta đã bỏ rơi nguyên tắc đó vì vô vọng. Liệu thương mại có tầm quan trọng thế nào đối với sự giàu mạnh của quốc gia? Thương mại của chúng ta đang ở điểm thấp nhất của thoái trào. Có phải sự nể trọng của các thế lực ngoại quốc là sự bảo vệ chống lại ngoại xâm? Sự bạc nhược của chính quyền chúng ta khiến họ không tôn trọng chúng ta. Các sứ quán của chúng ta ở nước ngoài chỉ là chủ quyền giả tạo mặc những bộ đồ cải lương. Có phải bạo động hay sự giảm giá trị của đất đai một cách không bình thường là biểu hiện của tình trạng khẩn cấp của quốc gia? Giá trị đất cải thiện ở nhiều nơi trong nước quá thấp để có thể lý giải bằng con số diện tích đất bỏ hoang trên thị trường, và chỉ có thể lý giải bằng sự thiếu tín nhiệm của cá nhân lẫn công chúng, lan tràn rộng rãi trong mọi tầng lớp dân chúng đến một mức đáng báo động, và trực tiếp có khuynh hướng làm giảm giá trị cái loại tài sản. Có phải tín dụng cá nhân là bạn và là khách hàng của công nghiệp? Thứ hữu ích nhất đó có liên quan đến vay và cho vay bị suy giảm đến phạm vi hẹp nhất, và điều nay vẫn xuất phát từ quan niệm thiếu an toàn hơn là thiếu tiền. Để giảm thiểu những dãy tính của các yếu tố rời rạc, không mấy lý thú và cũng không có hướng dẫn, mà thông thường phải có, những biểu hiện nào của tình trạng đất nước hỗn loạn, nghèo đói và mất ảnh hưởng có thể giáng xuống một cộng đồng được đặc biệt ưu đãi với nhiều thiên thời địa lợi như chúng ta, mà lại không kết thành một phần trong chuỗi những rủi ro đen đủi cho dân chúng?

Đây là tình trạng bi quan mà chúng ta rơi vào, cũng do chính các nguyên tắc và trợ lý đó giờ đây ngăn cản chúng ta thông qua bản dự thảo Hiến Pháp; và không những dẫn chúng ta đến bờ vực của hiểm họa, mà còn quyết tâm đẩy chúng ta xuống vực thẩm đó. Và đây, hỡi quốc dân đồng bào, các bạn được thôi thúc bởi mọi động lực phải tạo nên ảnh hưởng và khai sáng cho mọi người, chúng ta hãy khẳng định lòng quyết tâm cho sự an toàn của chúng ta, cho sự an bình của chúng ta, cho danh dự và tiếng tăm của chúng ta. Sau cùng chúng ta hãy bẻ gãy lá bùa chết người mà từ lâu nay lôi cuốn chúng ta ra khỏi con đường hạnh phúc và thịnh vượng.

Đúng như trước giờ vẫn được nhận thấy qua các bằng chứng không thể chối cãi, đã tạo ra một quan điểm thống nhất cho rằng có khiếm khuyết về bản chất của hệ thống chính trị quốc gia; nhưng lợi ích của sự nhìn nhận đó, về phần các thành phần trước nay vẫn bất đồng với các phương thức liên bang, bị hủy bỏ bằng sự chống đối mạnh mẽ đối với một giải pháp, trên những nguyên tắc duy nhất có thể mang lại một cơ hội thành công. Trong khi họ công nhận rằng chính quyền Liên Bang đang cạn kiệt nguồn năng lượng, họ chống lại việc trang bị cho Liên Bang những quyền hành cần thiết để cung cấp năng lượng đó. Dường như họ vẫn hướng tới các chống đối và bất đồng; ở sự gia tăng quyền lực của Liên Bang, mà không giảm đi quyền lực Tiểu Bang; ở chủ quyền và hoàn toàn độc lập của các thành viên trong Liên Bang. Nói một cách ngắn gọn là họ vẫn có vẻ ủng hộ một cách mù quáng một thứ quái vật chính trị của hình thức "một quốc gia có chủ quyền trong một quốc gia có chủ quyền." Điều này đã để lộ ra những khiếm khuyết cơ bản của Liên Bang rất cần để cho thấy những thứ xấu xa chúng ta đang trải nghiệm không bắt nguồn từ những sai lầm nhỏ hay chỉ một phần, mà từ những sai lầm căn bản trong cấu trúc của toàn khối, không thể chắp vá mà phải thay đổi những nguyên tắc căn bản và cấu tạo chính của vật liệu.

Điều tệ hại lớn nhất và cơ bản nhất trong cấu trúc của Liên Bang hiện tại là nguyên tắc LẬP PHÁP cho CÁC TIỂU BANG hay CÁC CHÍNH QUYỀN, dưới dạng TỔ CHỨC thống nhất hay TẬP HỢP CÁC QUYỀN LỰC, và như sự tách biệt đối kháng giữa các CÁ NHÂN trong tập hợp với nhau. Mặc dù nguyên tắc này không chi phối tất cả các quyền lực được giao cho Liên Hiệp, tuy nhiên nó khá phổ biến và điều khiển các các quyền hạn có hiệu năng khác. Ngoại trừ luật bổ nhiệm, chính quyền Liên Bang có thẩm quyền vô hạn trong việc đòi hỏi nhân lực và tiền bạc; nhưng họ cũng không có quyền làm vậy vì các điều luật bảo vệ quyền công dân Mỹ. Hậu quả là mặc dù về lý thuyết, các nghị quyết liên quan đến vấn đề đó là các đạo luật, có giá trị bắt buộc theo hiến định đối với tất cả các thành viên của Liên Hiệp, nhưng trong thực tế, chúng chỉ là những gợi ý mà các Tiểu Bang có thể làm theo hoặc gạt bỏ tùy ý.

Sự quái gở của bộ não con người, là sau tất cả những kinh nghiệm chúng ta có được từ thể chế hiện tại, vẫn còn có người chống đối Hiến Pháp mới, chỉ vì nó khác hẳn với nguyên tắc xào nấu lại những thứ cũ rích, mà tự nó hiển nhiên không phù hợp với ý tưởng CHÍNH QUYỀN; một nguyên tắc, cách ngắn gọn là, nếu được thực thi, phải thay thế bạo lực và chém giết đẫm máu bằng sự thuyết phục của lý lẽ và luật pháp.

Không có gì tầm thường hay không tưởng về khái niệm một liên minh giữa các quốc gia độc lập cho cùng những mục tiêu xác định trước đã được nêu ra rõ ràng trong hiệp ước điều hành các chi tiết về thời gian, vị trí, hoàn cảnh và số lượng; không để sót vấn đề gì để phải tùy tiện xử lý trong tương lai; và lệ thuộc vào sự thành thật của các thành phần tham gia để vận hành. Các hiệp ước như vậy tồn tại trong hầu hết các quốc gia tiến bộ, phụ thuộc vào các biến chuyển của hòa bình và chiến tranh, được tuân thủ hay không tuân thủ, chi phối bởi quyền lợi và sự nhiệt tình của các cường quốc tham gia thỏa ước. Hồi đầu thế kỷ này, có một sự bùng nỗ lan rộng ở Châu Âu của các loại hiệp ước này, các chính trị gia của thời kỳ này háo hức kỳ vọng vào các lợi ích không bao giờ có được từ các hiệp ước này. Với quan điểm xây dựng sự cân bằng quyền lực và hòa bình ở Châu Âu, tất cả mọi nỗ lực thương thuyết đã được vận dụng và liên minh ba thành phần, hay bốn thành phần đã được thành lập; những liên minh như vậy hiếm khi được thành lập trước khi chúng bị phá vỡ, để lại những bài học đau thương cho hậu thế, cho thấy không thể nào tin tưởng vào các hiệp ước không có ràng buộc nào ngoài sự tín nhiệm, và các hiệp ước đó chỉ chọn những quyền lợi hay quan tâm nhất thời thay vì suy tính đến các giá trị hòa bình và công lý.

Nếu những Tiểu Bang nào đó trong quốc gia này được tách ra, đứng độc lập với nhau và bỏ đi kế hoạch GIÁM SÁT CÂN NHẮC chung, thì toan tính đó thực sự độc địa, và sẽ mang lại cho chúng ta tất cả những tai họa như đã xảy ra hàng loạt trước đây; nhưng ít nhất nó cũng chứng tỏ khả năng nhất quán và hoàn toàn loại bỏ các quan điểm hướng về một chính quyền liên bang, và đem lại cho chúng ta một liên minh thuần túy tấn công và phòng thủ; và sẽ đặt chúng ta vào vị thế khi là các đồng minh, khi là các kẻ thù của nhau, vì các thế lực ngoại quốc sẽ thúc đẩy sự tranh giành ganh ghét lẫn nhau giữa chúng ta.

Nhưng nếu chúng ta không chấp nhận để rơi vào tình trạng nguy hiểm này; nếu chúng ta tiếp tục theo đuổi kiến trúc của chính quyền quốc gia, hay nói một cách khác, một quyền lực giám sát tối cao, được đặt dưới sự chỉ đạo của một hội đồng cố vấn chung, chúng ta phải quyết tâm gom lại các yếu tố được xem như là tạo ra sự khác biệt về bản chất của một tập đoàn và chính quyền; chúng ta phải mở rộng quyền lực của Liên Bang đến những người là công dân - mục đích chính đáng duy nhất của chính quyền.

Chính quyền có quyền tạo ra các sắc luật. Ý tường cơ bản của luật là nó phải kèm theo một thứ quyền lực thực thi; hay nói cách khác, là một thứ hình phạt cho sự bất tuân thủ. Nếu không có hình phạt gắn liền vào sự bất tuân thủ, các nghị quyết hay mệnh lệnh tưởng chừng như là luật pháp sẽ thực sự không khác gì một lời khuyên, hay sự yêu cầu. Hình phạt này, bất kể là gì, chỉ có thể áp đặt lên bằng hai cách: bằng các tòa án và các bộ trưởng tư pháp, hay bằng quân đội; bằng ÁP LỰC của pháp lý, hay bằng ÁP LỰC của quân đội. Thứ đầu tiên rõ ràng chỉ có thể áp dụng cho con người; thứ sau cùng, khi cần thiết, phải được sử dụng chống lại các tổ chức chính trị, các cộng đồng, hay các Tiểu Bang. Rõ ràng là không có phiên tòa nào mà sự tuân thủ luật pháp có thể thực hiện như là giải pháp sau cùng. Các bản án có thể được giáng xuống cho kẻ phạm tội, nhưng những bản án này chỉ có thể được thực thi bằng thanh gươm. Trong một tổ chức mà quyền hành chung nằm trong tay của một tập hợp các cá nhân trong cộng đồng, hình thành tổ chứ đó, mọi thứ vi phạm luật pháp phải liên quan đến tình trạng chiến tranh; và giải pháp quân sự phải là phương tiện duy nhất duy trì trật tự dân sự. Một tình trạng như vậy thực sự không đáng gọi là chính quyền, và cũng không có người khôn ngoan nào lại giao cuộc sống hạnh phúc của mình cho chính quyền đó.

Trong quá khứ khi chúng ta đã được nghe nói rằng sẽ không có vấn đề các Tiểu Bang vi phạm luật lệ của chính quyền Liên Bang; rằng tinh thần lợi ích chung sẽ điều khiển hành động của các thành viên, và sẽ tạo ra một sự tuân thủ hoàn toàn đối với các điều kiện quy định trong hiến pháp của Liên Bang. Ngày nay, cách nói như vậy sẽ có vẻ như khó tin như phần lớn những gì chúng ta nghe từ trường phái đó, khi chúng ta có thêm nhiều bài học từ các sự tiên tri khôn ngoan nhất chính là kinh nghiệm. Kinh nghiệm lúc nào cũng phản bội sự ngờ nghệch về động lực thực sự của các hành vi của con người và mâu thuẫn với những động cơ ban đầu trong việc xây dựng sức mạnh hành chính. Tại sao cần tạo ra chính quyền? Bởi vì ước muốn của con người không tuân thủ lý lẽ và công lý nếu không có sự kiềm chế. Có bao giờ một nhóm người thì hành xử đúng đắn và vô tư hơn từng cá nhân? Cách hành xử của con người đã chứng minh ngược lại với những lý do khá rõ ràng. Sự tôn trọng tiếng tăm không có một động lực gây ảnh hưởng khi tiếng tăm xấu bị chia ra giữa mọi người thay vì rơi vào một cá nhân. Tinh thần bè phái, chắc chắn xảy ra trong các cuộc thảo luật tập thể, thường làm các cá nhân trong phe phái có hành động thiếu tư cách và thái quá mà nếu là cá nhân đơn lẽ họ sẽ thấy xấu hổ.

Hơn nữa, trong bản chất của chủ quyền quốc gia, một sự thiếu kiên nhẫn trong kiểm soát, qua việc loại bỏ những ai được trao quyền sử dụng nó, có cái nhìn hằn học với các nỗ lực bên ngoài nhằm hạn chế hay điều khiển những hoạt động đó. Từ tin thần này, nảy sinh vấn đề là mọi tổ chức chính trị được thành lập dựa trên nguyên tắc tập hợp các chủ quyền nhỏ hơn dưới một lợi ích chung, một khuynh hướng kỳ dị sẽ phát sinh từ các vệ tinh con này, bằng các hoạt động sẽ tạo ra các nổ lực không ngừng để thoát khỏi mục tiêu chung. Khuynh hướng này không khó kiểm chứng. Bởi vì chúng có cùng nguồn gốc từ lòng ham muốn quyền lực. Sự kiểm soát hay thu hẹp quyền lực hầu như luôn luôn là kẻ thù của quyền lực bị kiểm soát hay hạn chế. Cái lý lẽ đơn giản này dạy chúng ta không có lý do gì để trông mong rằng những người được giao phó các việc hành chính của các tiểu bang thành viên trong một liên bang lúc nào cũng sẽ sẵn sàng, với thái độ vui vẽ, không thành kiến đối với quyền lợi của công chúng, để thực thi các nghị quyết và sắc lệnh trong phạm vi quyền hạn. Trái lại, mọi thứ kết quả đều phụ thuộc vào bản chất của con người.

Cho nên, nếu những quyền hạn của Liên Bang không được thi hành nếu không có sự can thiệp của các chính quyền tiểu bang, thì các quyền hạn đó không có mấy triển vọng được thực hiện. Lãnh đạo của các tiểu bang, dù có quyền hiến định để thực thi hay không, đều phải tự họ phán đoán xem những quyền hạn đó có phù hợp hay không. Họ sẽ lượng định sự phù hợp của các điều khoản đề nghị hoặc bắt buộc đối với quyền lợi hay mục tiêu của họ; thuận lợi hay bất lợi về tiền bạc sẽ dẫn đến việc có thông qua hay không. Tất cả sẽ được thực hiện; và trên tinh thần quan tâm, và nghi vấn khảo sát vấn đề, mà không có sự hiểu biết về tình huống của quốc gia, và nguyên nhân của tiểu bang, là yếu tố cơ bản để có phán quyết đúng, và với khuynh hướng thiên vị các đối tượng mang tính địa phương, dẫn đến quyết định lúc nào cũng sai lệch. Quá trình đó được lập lại trong mỗi thành viên của tổ chức; và kế hoạch thực hiện, theo khuôn khổ được vạch ra bởi các cố vấn sẽ luôn thay đổi theo những ý kiến thiếu thông tin và đầy thành kiến của mọi thành phần. Những ai từng tham gia các quá trình thảo luận của các nghị trường nổi tiếng; từng chứng kiến nó khó khăn như thế nào, khi không có áp lực từ bên ngoài của các tình huống, để đem chúng lại với nhau dưới các nghị quyết đồng nhất về những điểm quan trọng, sẽ dễ dàng hiểu không thể nào đem các vấn đề vào trong quá nhiều nghị trường như vậy, để thảo luận từ cách xa nhau, tại khác thời điểm và dưới các ấn tượng khác nhau, cùng ước muốn hợp tác trong cùng quan điểm và mục tiêu.

Trong trường hợp của chúng ta, sự đồng thuận của cả mười ba ý chí chủ quyền riêng biệt là điều kiện phải có, trong Liên Bang, để có thể hoàn toàn thi hành các điều luật từ Liên Hiệp. Nó xảy ra như thể đã được tiên đoán trước. Các điều luật từ Liên Hiệp chưa được thực thi; sự chậm trễ của các Tiểu Bang đã từng bước lên đến cao điểm, có lúc đến mức ngăn trở các hoạt động của chính quyền liên bang đến mức dừng lại hoàn toàn. Quốc hội lúc này hiếm khi nắm giữ phương tiện theo kịp với các hình thức hành chính, đến khi các Tiểu Bang có thể có thời gian để đồng ý về một hình thức hoàn thiện hơn thay thế cho chính quyền liên bang khiếm khuyết trong hiện tại. Mọi sự không đi đến điểm đỉnh của tuyệt vọng này cùng lúc. Các nguyên nhân đã được nêu ra lúc đầu chỉ được hình thành không đồng đều và dưới mức độ tuân thủ các điều kiện của Liên Hiệp không cân đối. Các tiểu bang có nhiều khuyết điểm được đưa ra làm ví dụ và cuốn hút sự quan tâm của các tiểu bang tuân thủ hay ít chậm trễ nhất. Tại sao chúng ta phải làm phần lớn công việc so với những nơi cùng tham gia vào cùng hành trình chính trị này? Tại sao chúng ta chấp nhận lãnh phần công việc chung nhiều hơn? Đây là những gợi ý mà tính ích kỷ của con người không thể nào chấp nhận được, và ngay cả những người chờ thời, hướng vào những kết quả trong tương lai, không thể không phản đối. Mỗi tiểu bang, nghe theo tiếng nói thuyết phục của quyền lợi trước mắt hay tiện lợi, đã liên tiếp rút lui sự ủng hộ, cho đến khi hệ thống non yếu dường như sắp ngã xuống đầu chúng ta và nghiền nát chúng ta dưới các mảnh vụng của nó.

PUBLIUS

Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 22 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: