hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư liên bang số 6 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ tư, 05 Tháng 8 2009 13:50

Mối nguy hại từ những bất đồng giữa các tiểu bang

Alexander Hamilton

Gửi nhân dân của tiểu bang New York:

Ba số cuối của bài viết này được đề cập tới một loạt những mối nguy hại mà chúng ta có thể bị đặt vào, trong một đất nước của sự chia rẽ, bởi những bàn tay và thủ đoạn của nước ngoài. Bây giờ, tôi sẽ vạch ra những mối hiểm họa khác, tất nhiên, đáng báo động hơn, những mối hiểm họa sẽ có thể xảy ra từ sự bất đồng giữa bản thân các tiểu bang và từ nạn bè phái, mất ổn định trong nước. Những điều này đã được đoán trước ở mức độ đáng kể trong một số trường hợp, nhưng chúng xứng đáng có một bản nghiên cứu cụ thể và đầy đủ hơn.

Con người phải được thoát ra khỏi tư tưởng duy tâm có thể đặt câu hỏi rằng: liệu những tiểu bang này có nên hoặc là hoàn toàn tách ra hoặc là chỉ liên minh trong liên bang không hoàn chỉnh, những liên minh mà họ bị đẩy vào sẽ có những cuộc chiến thường xuyên và bạo lực nhằm vào nhau. Cho rằng động lực cho các cuộc chiến, như là cuộc tranh cãi chống lại sự tồn tại của họ, chính là để quên đi rằng con người là những kẻ đầy tham vọng, hận thù và tham lam. Tìm kiếm sự hòa hợp giữa các vùng có chủ quyền và không quan hệ với nhau là thiếu quan tâm đến quá trình diễn biến các sự kiện của loài người và coi thường kinh nghiệm đã được tích lũy của các thế hệ.

Những nguyên nhân của sự thù địch giữa các dân tộc thì không thể đếm xuể. Có một số nguyên nhân phổ biến trong các thực thể của xã hội. Ở đây chính là sự đam mê quyền lực hay tham vọng đứng trên những người khác và quyền thống trị - sự ghen tị về quyền lực hay khát vọng về sự bình đẳng và sự toàn vẹn. Còn có những nguyên nhân khác có ảnh hưởng ít hơn mặc dù có tác dụng tương tự trong phạm vi ảnh hưởng của chúng. Đó là đối thủ và là sự cạnh tranh trong việc buôn bán giữa các quốc gia hoạt động thương mại. Và cũng có những cái khác nữa, cũng không ít hơn cái đã nói, chúng hoàn toàn có nguồn gốc riêng: trong sự gắn bó, sự thù hằn, tầm quan trọng, niềm hi vọng và sự sợ hãi của các cá nhân lãnh đạo các cộng đồng mà họ là thành viên trong đó. Lớp người này, dù là những nhân vật được yêu mến bởi một ông vua hay bởi nhân dân, hãy nhớ là, có quá nhiều trường hợp đã lạm dụng những thông tin riêng tư mà họ có, và giả sử rằng lý do là vì một động cơ nào đó, đã không cân nhắc để hi sinh sự yên bình của quốc gia cho lợi ích cá nhân hay sự hài lòng cá nhân.

Pericles trứ danh, chỉ vì sự oán giận của cô gái làng chơi, trả giá bằng máu và của cải của những người đồng bào của ông ta, đã tấn công, đánh bại và hủy diệt thành phố của người SAMNIANS. Cũng con người này, bị kích động bởi thù oán cá nhân đối với người MEGARENSIANS, một dân tộc khác của Hi Lạp, hay để tránh sự truy tố về việc ông ta đã bị coi là một kẻ tòng phạm trong việc trộm cắp liên quan đến tượng của Phidias, hay để thoát khỏi sự kết tội đã được chuẩn bị để đưa ra chống lại ông ta trong việc phung phí ngân quỹ nhà nước để mua chuộc dân chúng, hay là sự kết hợp của tất cả những nguyên nhân trên, là người đã khơi mào cuộc chiến nổi tiếng và tai hại đó, được đặt tên trong lịch sử Hi Lạp với cái tên cuộc chiến PELOPONNESIAN, cuộc chiến mà sau nhiều sự thăng trầm, tạm dừng rồi lại tiếp tục, đã kết thúc bằng sự hủy diệt của cả Đế chế Athena.

Hồng y giáo chủ đầy tham vọng, người đã là Thủ tướng chính phủ của vua Henry VIII, đã để cho ảo tưởng của ông ta thèm khát chiếc vương miện, ấp ủ niềm hi vọng thành công trong việc tranh giành phần thưởng lộng lẫy kia bằng sự ảnh hưởng của Hoàng đế Charles V. Để đảm bảo địa vị và quyền lợi của nền quân chủ hùng mạnh này, ông ta đẩy nước Anh vào cuộc chiến tranh với nước Pháp, trái ngược với những trật tự đơn giản nhất của cách hành động, và ở sự rủi ro đối với sự an nguy và nền độc lập, cũng như của vương quốc mà ông ta chịu trách nhiệm với những toan tính của ông ta, cũng như của Châu âu nói chung. Đối với việc liệu đã bao giờ có một ông hoàng có triển vọng thực hiện kế hoạch của nền quân chủ toàn trị, đó là Hoàng đế Charles V, những mưu đồ Wolsey của ông ta đồng thời vừa là công cụ, vừa là kẻ bị lừa.

Sự ảnh hưởng mà sự cả tin của người đàn bà, tính hay hờn dỗi của một người khác và âm mưu của một kẻ thứ ba, có trong chính phủ hiện hành, sự lộn xộn và sự yên bình của một phần đáng kể của Châu âu, là những chủ đề rất hay được bàn dài dòng mà nói chung là không được biết đến.

Để tăng thêm các ví dụ về tác dụng của những toan tính cá nhân trong việc hình thành những sự kiện vĩ đại mang tầm quốc gia, hoặc ở nước ngoài hoặc ở trong nước, theo chiều hướng của chúng, là sự lãng phí thời gian không cần thiết. Những người có sự hiểu biết không sâu sắc về nguồn gốc hình thành của chúng, sẽ tự nhớ ra đủ các loại ví dụ khác nhau, và những người có kiến thức khá tốt về bản năng con người sẽ không nấp sau những cái bóng để đưa ra ý kiến dù là sự thực hay mức độ của khía cạnh đó. Tuy nhiên, có lẽ, sự tham khảo, có xu hướng minh họa nguyên tắc chung, có thể, với sự đúng đắn, được tạo ra một tình huống mà cuối cùng xảy đến với chúng ta. Nếu Shays không phải là một CON NỢ TUYỆT VỌNG, thì không biết rằng liệu Massachusetts có bị ném vào cuộc nội chiến hay không.

Mặc dù có bằng chứng được công nhận về sự từng trải, trong trường hợp này, vẫn thấy người có tầm nhìn hoặc những người đầy tính toán, người mà sẵn sàng đứng ra để biện hộ cho sự nghịch lý của nền hòa bình vĩnh viễn giữa các tiểu bang, mặc dù bị tách rời và không thân thiện với nhau. Thiên tài của các nền cộng hòa (họ nói) đều yêu hòa bình; tinh thần của sự biến đổi xã hội có xu hướng làm yếu đi cách xử sự của con người, và để dập tắt tính khí dễ bị kích động mà rất thường hay gây nên những cuộc chiến tranh. Những nền cộng hòa có tính thị trường, như của chúng ta, sẽ không bao giờ muốn lãng phí bản thân chúng trong những cuộc chiến hủy diệt lẫn nhau. Chúng sẽ bị khống chế bởi sự quan tâm lẫn nhau và sẽ nuôi dưỡng trên tinh thần của tình hữu nghị và sự hòa hợp với nhau.

Có phải điều đó (ta có thể hỏi những người vạch kế hoạch về quan điểm chính trị) không phải là tầm quan trọng thực sự của tất cả các dân tộc để nuôi dưỡng tâm hồn rộng lượng và có tính triết học? Nếu điều này là lợi ích thực sự của họ, liệu họ có theo đuổi nó không? Liệu, trái lại, có đúng là không phải lúc nào cũng được nhận thấy rằng sự đam mê nhất thời và lợi ích trước mắt có quyền điều khiển tư cách con người tích cực và thiết thực hơn các đề xuất chung hoặc riêng biệt của chính sách, tiện ích hay luật pháp không? Có phải các nền cộng hòa trong thực tế thì ít tham gia chiến tranh hơn các nền quân chủ không? Có phải trước kia không được điều hành bởi CON NGƯỜI cũng như sau này không? Có phải là không có những sự ác cảm, sự ưa thích, sự ganh đua và tham vọng của sự giành được không công bằng tác động đến các dân tộc cũng như các vương quốc không? Có phải những nhóm người được ái mộ không phải chịu sự thúc đẩy của sự giận dữ, sự oán thán, ghen tị, sự tham lam và những xu hướng mạnh mẽ và không bình thường khác? Có phải đã không được hiểu thấu đáo rằng những quyết định của họ thường bị chi phối bởi một số cá nhân mà trong số đó họ đặt sự riêng tư vào và, tất nhiên, rất có thể được tô vẽ bởi sự đam mê và quan điểm của những cá nhân đó? Liệu sự thay đổi trong xã hội cho đến nay có làm được gì hơn là thay đổi các mục tiêu chiến tranh không? Có phải sự ham thích giàu có không giống như sự đam mê độc đoán và mạnh mẽ như là đối với quyền lực và danh vọng? Có phải là không có nhiều cuộc chiến được phát động với động cơ thương mại từ khi nó trở thành hệ thống phổ biến của các quốc gia như là đã xảy ra trước đây bởi sự tham lam của các vùng hay của lãnh địa? Có phải tinh thần của sự thay đổi xã hội, trong nhiều trường hợp, đã không nuôi dưỡng những động lực mới cho lòng tham, cho cả bên này và bên kia? Hãy để kinh nghiệm, những bài học ít sai lầm nhất của con người, được nêu ra để có câu trả lời cho những câu hỏi này.

Sparta, Athens, Rome và Carthage đều là những nền cộng hòa, hai trong số đó, Athens và Carthage là kiểu thị trường. Nhưng họ thường xuyên tham gia vào các cuộc chiến tranh, gây chiến hoặc tự vệ, cũng như các nền quân chủ láng giềng trong thời gian đó. Sparta thì tốt hơn một chút so với một phe được điều hòa tốt, và Rome thì chưa bao giờ thỏa mãn sự chém giết và đi xâm chiếm.

Carthage, mặc dù là nền cộng hòa kiểu thị trường, lại là kẻ gây chiến trong cuộc chiến khốc liệt và đã kết thúc bằng chính sự hủy diệt của nó. Hannibal đã mang quân tiến tới thủ đô của Italy và các cửa ngõ của Rome, trước khi tới Scipio, mang lại cho ông ta sự chinh phục hoàn toàn trên các vùng lãnh thổ của Carthage, và xâm chiếm toàn bộ Đế chế.

Venice, về sau này, được nhắc đến hơn một lần trong các cuộc chiến của sự tham vọng, cho đến khi, trở thành một trong các vùng của Italy, giáo hoàng Julius II đã tìm ra cách để thực hiện cái khối liên minh ghê gớm đó, cái mà đã đem lại tai họa chết người cho quyền lực và sự kiêu hãnh của nền cộng hòa ngạo mạn này.

Các tỉnh của Hà Lan, cho đến khi chúng bị ngập trong những nợ nần và thuế má, đã đóng vai trò chính và quan trọng trong các cuộc chiến ở Châu âu. Họ có những cuộc chiến đẫm máu với người Anh để giành quyền thống trị trên biển, và là một trong số những kẻ thù bền bỉ nhất và khó đánh bại nhất của vua Louis XIV.

Trong Chính phủ của Vương quốc Anh, những người đại diện cho nhân dân tạo nên một nhánh của cơ quan lập pháp quốc gia. Mối quan hệ có từ hàng bao nhiêu năm là sự theo đuổi dễ nhận thấy nhất của đất nước này. Tuy nhiên, một số nước lại rất hay tham gia vào chiến tranh, và các cuộc chiến mà nước đó nhảy vào, trong nhiều trường hợp, lại bắt nguồn từ nhân dân.

Hầu như rất phổ biến là các cuộc chiến có tính chất hoàng gia, nếu tôi có thể diễn đạt như vậy. Lời kêu gọi của dân tộc và sự thúc bách của những người đại diện của họ, trong nhiều trường hợp khác nhau, đã lôi kéo các nền quân chủ của họ vào cuộc chiến, hoặc giữ họ trong đó, ngược lại khuynh hướng của họ, và đôi khi còn ngược lại những lợi ích thực sự của đất nước. Trong cuộc chiến để chứng tỏ sức mạnh không thể nào quên giữa hai dòng họ thù địch AUSTRIA và BOURBON, đã giữ Châu âu ở trong lò lửa chiến tranh quá lâu, rất rõ là sự ác cảm của người Anh chống lại người Pháp, tiếp đến là tham vọng, hay đúng hơn là sự tham lam, của người lãnh đạo được lòng dân chúng, đã kéo dài cuộc chiến quá giới hạn được vạch ra bởi chính sách hợp lí, và với một quãng thời gian đáng kể của sự chống đối đối với các ý kiến của triều đình.

Các cuộc chiến của hai quốc gia được nói đến cuối cùng này, theo cách tính toán thú vị, gia tăng ngoài các tính toán thương mại, mong muốn hất cẳng và nỗi sợ bị hất cẳng, hoặc là ở những nhánh cụ thể của việc buôn bán hoặc là đối với sự thuận lợi nói chung của thương mại và hàng hải.

Từ những tổng kết về những gì đã xảy ra ở những quốc gia khác mà những hoàn cảnh của nó mang những nét rất giống với chúng ta, lí do nào chúng ta có thể phải đưa ra để lý giải những ảo tưởng sẽ lôi kéo chúng ta vào sự trông đợi nền hòa bình và lòng nhân ái giữa những thành viên của liên bang hiện tại, trong một đất nước của sự chia cắt? Có phải chúng ta chưa thấy rõ sự sai lầm và quá đề cao những thuyết vô căn cứ làm cho chúng ta buồn cười với những lời hứa hẹn về việc bỏ qua những sự không hoàn chỉnh, sự yếu kém và những việc xấu xa vốn gắn liền với xã hội dưới mọi hình thức? Có phải không phải lúc để đánh thức giấc mơ dối trá về một thời đại vàng son và để chọn một phương ngôn thực tế cho con đường về tư cách chính trị của chúng ta mà chúng ta, cũng như những cư dân khác của Trái đất, vẫn chưa cách xa cái đất nước hạnh phúc của sự hiểu biết hoàn hảo và đức hạnh hoàn hảo?

Hãy để cho tình trạng trì trệ của phẩm giá và lòng tin dân tộc mà chúng ta có bị chìm nghỉm đi, hãy để cho những sự phiền phức được cảm thấy ở khắp mọi nơi từ sự quản lí lỏng lẻo và ốm yếu của chính phủ, hãy để cho cuộc nổi loạn ở một bộ phận của bang Bắc Carolina, sự lộn xộn có tính đe dọa cuối cùng ở Pennsylvania, và những cuộc khởi nghĩa, những cuộc nổi loạn thực sự ở Massachusetts công khai đi.

Giờ là sự hiểu biết thông thường của loài người từ phù hợp với những giáo lý của những người đã nỗ lực tới sự ngủ yên của những nỗi khiếp sợ của chúng ta đối với mối bất hòa và thù địch giữa các tiểu bang, trong trường hợp của sự chia rẽ mà xuất phát từ việc quan sát lâu dài của tiến trình xã hội trở thành một loại chân lý trong đời sống chính trị, tình trạng tương tự như thế, tạo thành những kẻ thù tự nhiên của các dân tộc. Một tác giả xuất chúng phát biểu về chủ đề này: “CÁC QUỐC GIA LÁNG GIỀNG (anh ta nói) là những kẻ thù tự nhiên của nhau trừ khi yếu điểm chung của chúng bắt buộc chúng liên kết với nhau trong một CỘNG HÒA LIÊN BANG, và hiến pháp của chúng ngăn ngừa những mối bất đồng, dập tắt sự đố kị thầm kín mà sẽ đưa tất cả các bang vào việc nâng cao bản thân họ và không có lợi cho các bang láng giềng của họ”. Cùng lúc, đoạn này chỉ ra THẢM HỌA và gợi ý CÁCH CỨU CHỮA.

PUBLIUS.


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 21 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: