| Thư liên bang số 7 |
|
|
|
| Thư Liên Bang Hoa kỳ | |||||
| Viết bởi Ban biên tập | |||||
| Thứ ba, 11 Tháng 8 2009 10:39 | |||||
|
Mối nguy hại từ những bất đồng giữa các tiểu bang (tiếp theo) Alexander Hamilton Gửi nhân dân của tiểu bang New York: Đôi khi có người được hỏi rằng, trong một bầu không khí có vẻ thắng lợi, sự khích lệ nào liên bang có thể có, nếu bị làm cho mất đoàn kết, và gây chiến với nhau? Câu trả lời đầy đủ cho câu hỏi này là: chính những sự khích lệ đã dìm các dân tộc trên thế giới trong bể máu, trong các giai đoạn khác nhau. Nhưng, không may cho chúng ta, câu hỏi đã nhường chỗ cho một câu trả lời cụ thể hơn. Có nhiều nguyên nhân cho những sự khác biệt ngay trong tư duy có tính nhất thời của chúng ta, của xu hướng mà trong đó, thậm chí dưới sự ràng buộc của hiến pháp liên bang, chúng ta có đủ kinh nghiệm để cho phép chúng ta hình thành nên một phán quyết có thể được trông đợi nếu những ràng buộc này bị dỡ bỏ. Lúc nào cũng thế, những tranh cãi về lãnh thổ luôn được coi là một trong những nguyên nhân phổ biến nhất của sự thù địch giữa các dân tộc. Có lẽ phần lớn các cuộc chiến đã tàn phá Trái đất bắt nguồn từ động cơ này. Động cơ này tồn tại trong chúng ta rất mãnh liệt. Chúng ta có cả một vùng đất rộng lớn chưa có người định cư ngay trong lòng nước Mỹ. Vẫn còn có những đòi hỏi trái ngược và lằng nhằng giữa các tiểu bang, và sự tan rã của khối liên hiệp sẽ tạo nên một nền tảng cho những yêu sách tương tự giữa các tiểu bang. Thật rõ ràng rằng, cho đến nay, họ đang có những thảo luận nghiêm túc và sôi nổi liên quan đến quyền lực đối với các vùng đất mà đã không được cấp trong thời gian của cuộc cách mạng, và thường là mất tên tuổi của các vùng đất hoàng gia. Các bang với những hạn chế của những chính phủ trực thuộc nó đã tuyên bố rằng đó là tài sản của họ, các bang khác thì cho rằng quyền của hoàng gia về khoản này đã chuyển giao cho liên minh; đặc biệt như là vùng lãnh thổ miền Tây mà, hoặc bằng sự chiếm hữu trên thực tế hoặc thông qua sự đệ trình của những người da đỏ làm chủ, đã phải chịu sự cai trị của Vương quốc Anh, cho đến giờ nó đã bị tước bỏ hiệp ước hòa bình. Có người nói rằng, trong tất cả các sự kiện, đây là thành quả của liên bang thông qua sự thỏa hiệp với một thế lực ngoại bang. Đó là một chính sách khôn ngoan của Quốc hội để nhượng bộ cuộc chiến này, bằng việc thuyết phục các bang gộp đất đai thành liêng bang để tất cả các bên cùng có lợi. Việc này đã làm xong xuôi, dưới sự tiếp nối của liên minh, để tạo ra một tầm nhìn rõ rệt cho một cái kết có hậu cho cuộc tranh cãi. Tuy nhiên, sự chia cắt của liên bang, sẽ làm sống lại cuộc tranh cãi này, và sẽ tạo ra những cuộc cãi vã khác cũng về vấn đề này. Hiện tại, một diện tích lớn của miền Tây bỏ không, ít nhất là bằng việc chuyển giao, nếu không bởi bất cứ quyền nào trước đây, là tài sản chung của liên bang. Nếu việc đó đã đi đến hồi kết, các bang đã đưa ra việc chuyển giao, trên nguyên tắc của thỏa thuận liên bang, sẽ là thông minh khi động cơ của việc chuyển giao đã hết, để khai hoang các vùng đất như một sự thừa kế. Các bang khác thì không còn nghi ngờ gì là họ sẽ khăng khăng đòi sự cân bằng, về quyền đại diện. Lý lẽ của họ đưa ra sẽ là, việc bàn giao, một khi đã được thiết lập, sẽ không thể hủy bỏ được, và tính pháp lý trong việc tham gia vào vấn đề lãnh thổ đạt được hoặc bị ràng buộc bởi bằng những cố gắng chung của liên bang, vẫn không giảm. Trái với khả năng có thể xảy ra, nếu được thừa nhận bởi tất cả các bang, mà mỗi bang có quyền chia sẻ tài sản chung này, vẫn sẽ có một khó khăn để vượt qua, liên quan đến một nguyên tắc phù hợp cho việc phân chia. Các nguyên tắc khác nhau sẽ được xây dựng bởi các bang khác nhau để phục vụ cho mục đích này, và nếu chúng ảnh hưởng đến những lợi ích trái ngược nhau của các bên, chúng có thể không dễ làm tổn hại đến một sự điều chỉnh có tính ôn hòa. Trên những cánh đồng của miền Tây, chúng ta nhận thấy một chiến trường của những sự đòi hỏi đầy sự thù địch, không hề có bất cứ một trọng tài nào hay quan tòa chung nào để đứng giữa các bên đang tranh giành nhau. Suy luận từ quá khứ cho đến tương lai, chúng ta sẽ có một nền tảng tốt để hiểu rõ, rằng đôi khi một thanh kiếm sẽ được dùng đến với vai trò của một quan tòa đối với những khác biệt. Những tình huống của cuộc tranh cãi giữa bang Connecticut và Pennsylvania, liên quan đến vấn đề đất đai ở Wyoming, khuyên chúng ta đừng có lạc quan trong việc mong chờ một thỏa hiệp dễ dàng cho những ý kiến khác biệt kiểu như thế. Các điều khoản của liên bang bắt buộc các bên đệ trình những vấn đề lên tòa án liêng bang. Bản đệ trình được đưa ra, và tòa án quyết định ủng hộ bang Pennsylvania. Nhưng Connecticut cho thấy những dấu hiệu mạnh mẽ về sự không hài lòng đối với phán quyết đó, họ cũng không tỏ ra hoàn toàn chấp nhận điều đó, cho đến khi, bằng đàm phán và sự khôn khéo, một cái gì đó như kiểu một sự tương đương đã được tìm ra cho sự mất mát mà họ vẫn cho là bản thân họ đã duy trì. Ở đây không hề có ý định đưa ra sự chỉ trích nhẹ nhàng đối với cách chỉ đạo của bang đó cả. Bang Connecticut chắc chắn rằng họ bị tổn thương bởi phán quyết, và các bang, cũng như những cá nhân, đồng ý một cách rất miễn cưỡng đối với những phán quyết không có lợi cho họ. Những người có cơ hội xem xét những văn kiện có liên quan đến cuộc tranh cãi giữa bang này và hạt Vermont, có thể xác nhận sự chống đối mà chúng tôi đã trải qua, từ những bang không quan tâm cũng như từ những bang quan tâm đến các yêu sách, và có thể chứng thực sự nguy hại mà nền hòa bình của liên bang có thể bị đẩy vào, bang này đã cố gắng để khẳng định quyền của họ bằng vũ lực. Hai động cơ nghiêng về ý kiến đối lập đó: thứ nhất là sự ghen tị được ấp ủ đối với sức mạnh tương lai của chúng ta, và thứ hai là mối quan tâm của những cá nhân nào đó đối với thế lực của các bang láng giềng, những bang đã được cấp đất đai bởi chính quyền thực sự của hạt đó. Thậm chí những bang đã đưa ra những yêu sách trước, trái ngược với chúng ta, dường như quan tâm hơn đến chia cắt bang này hơn là việc tạo lập những kỳ vọng của riêng họ. Đây là các bang New Hampshire, Massachusetts và Connecticut. New Jersey và Rhode Island, trong mọi trường hợp, đã cho thấy một sự hăng hái nhiệt tình đối với sự độc lập của Vermont, và Maryland, vẫn bị lo lắng bởi sự xuất hiện mối liên kết giữa Canada và bang đó, đã đi sâu vào cùng những quan điểm. Những bang nhỏ này đã nhìn viễn cảnh về sự vĩ đại đang lớn lên của chúng ta với một ánh mắt không thân thiện. Nhìn qua những văn kiện này chúng ta có thể lần ra một số nguyên nhân có thể lôi kéo lẫn nhau giữa các bang, nếu đó là số phận không may mắn của họ để trở nên bị chia rẽ. Sự cạnh tranh về thương mại sẽ là một mảnh đất màu mỡ của sự bất đồng. Các bang có hoàn cảnh ít thuận lợi sẽ khát khao thoát khỏi những bất lợi về địa lý, và chia sẻ những thuận lợi của những láng giềng may mắn hơn. Mỗi bang, hoặc những liên minh riêng rẽ, sẽ theo đuổi một hệ thống chính sách thương mại riêng biệt cho bản thân nó. Điều này sẽ gây ra sự tương phản, sự thiên vị và sự loại trừ mà sẽ gây ra sự bất mãn. Những tập quán buôn bán, dựa trên quyền bình đẳng, mà chúng ta đã quen từ những ngày đầu lập quốc, sẽ đem đến tình trạng nguy khốn cho những nguyên nhân của sự bất mãn hơn là chúng sẽ có sự độc lập trong hoàn cảnh này. CHÚNG TA NÊN SẴN SÀNG ĐỂ GỌI TÊN NHỮNG TỔN THƯƠNG THẬT RA LÀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG CHÍNH ĐÁNG CỦA NHỮNG QUYỀN ĐỘC LẬP CÓ THAM KHẢO ĐẾN QUYỀN LỢI RIÊNG BIỆT. Tinh thần của hoạt động kinh doanh mà tiêu biểu cho nền thương mại của nước Mỹ đã không để lại một cơ hội nào cho việc thể hiện bản thân nó không được cải thiện. Không thể nào xảy ra chuyện cái tinh thần không bị kiểm soát này sẽ tôn trọng nhiều đến những quy định thương mại mà các bang cụ thể có thể nỗ lực để siết chặt những lợi ích riêng biệt đối với dân chúng của họ. Sự vi phạm của những quy định này, một mặt, là những nỗ lực để ngăn chặn và đẩy lùi chúng, mặt khác, dẫn tới những sự vi phạm trắng trợn một cách tự nhiên, và những điều này sẽ dẫn tới sự trả đũa và cả những cuộc chiến tranh. Những cơ hội mà một số bang đáp lại cho những chư hầu khác của nó bằng những sự điều chỉnh thương mại sẽ được đưa ngay cho những bang chư hầu. Mối quan hệ của New York, Connecticut và New Jersey sẽ là một ví dụ cho việc này. New York, xuất phát từ những sự cần thiết của ngân khố, phải đặt ra những loại thuế cho các mặt hàng nhập khẩu của nó. Phần lớn những loại thuế này phải trả bởi dân cư của hai bang khác trong khả năng của những người tiêu dùng của những thứ chúng ta nhập khẩu. New York sẽ không sẵn sàng mà cũng không thể bỏ lợi thế này. Nhân dân của bang sẽ không ưng thuận một loại thuế mà họ phải trả đáng lẽ ra phải đánh lên cư dân của những bang láng giềng; và cũng không khả thi, nếu không có trở ngại này, để phân biệt những khách hàng trong những thị trường của riêng chúng ta. Liệu Connecticut và New Jersey có chịu bị đánh thuế bởi New York cho lợi ích riêng của nó một cách lâu dài không? Chúng ta có nên chấp nhận một cách lâu dài để duy trì trong im lặng và không bị làm phiền sự đạt được của một thủ phủ, từ sự chiếm hữu mà ở đó chúng ta đã lấy được một lợi thế quá ghê tởm từ những láng giềng của chúng ta, và theo ý kiến họ, là áp bức quá đáng? Chúng ta có nên duy trì nó chống lại gánh nặng hiện tại của Connecticut về mặt này, và áp lực có tính chất hợp tác của New Jersey về mặt khác không? Đây là những câu hỏi mà sự táo bạo sẽ trả lời “được”. Khoản nợ chung của liên bang sẽ là một nguyên nhân nữa cho sự xung đột giữa các bang riêng rẽ hay các liên minh. Sự phân chia, trong ví dụ thứ nhất, và sự thanh toán không ngừng tăng lên sau đó, sẽ tương tự như dẫn đến sự bực tức và sự thù địch. Làm thế nào để có thể đồng ý một nguyên tắc phân chia thỏa đáng cho tất cả các bên? Chắc chắn là không có cái nào được đưa ra mà hoàn toàn tránh được những chống đối thực sự. Thông thường, việc này sẽ bị phóng đại bởi lợi ích trái ngược của các bên. Thậm chí còn có những cách nhìn không giống nhau giữa các bang đối với nguyên tắc chung của việc thanh toán món nợ chung này. Một vài trong số họ, hoặc là ít bị ấn tượng đối với tầm quan trọng của tín dụng nhà nước hơn hoặc là vì dân cư của họ có ít lợi ích trước mắt, nếu có, cảm nhận một sự thờ ơ, nếu không phải là sự ác cảm, đối với việc thanh toán nợ nần trong nước với bất cứ lãi suất nào. Những điều này bị khuynh hướng thổi phồng những khó khăn của sự phân bổ. Đối với những bang khác, nhiều nơi mà cư dân của nó là chủ nợ đối với quần chúng ngoại trừ sự cân bằng của bang đối với tổng số nợ nần của quốc gia, sẽ vất vả đối với một dự liệu công bằng và hiệu quả nào đó. Những sự trì hoãn trước đây sẽ kích thích sự oán giận sau này. Trong khi chờ đợi, việc dàn xếp một nguyên tắc sẽ bị hoãn lại bởi những khác biệt thật sự về quan điểm và những chậm trễ giả tạo. Những cư dân của các bang có liên quan sẽ phản đối ầm ĩ, các thế lực ngoại bang sẽ dẫn chứng cho sự hài lòng đối với những nhu cầu nhất thời của họ, và nền hòa bình của liên bang sẽ bị đặt vào tình trạng nguy hiểm của sự xâm lăng từ bên ngoài và sự đấu đá từ bên trong. Giả sử những khó khăn của việc đồng thuận một nguyên tắc đã được vượt qua, và sự phân chia đã được thực hiện. Vẫn còn một khả năng lớn để giả sử rằng nguyên tắc đã được chấp thuận, trong lúc thử nghiệm, sẽ được thấy là chỉ phục vụ một số bang hơn là các bang khác. Những bang bị thiệt hại bởi nguyên tắc đó tự nhiên sẽ tìm ra một giải pháp làm nhẹ đi gánh nặng. Các bang khác sẽ đương nhiên không thích sự xét lại, cái mà có khả năng chấm dứt một chu kỳ tăng của những gánh nặng riêng của họ. Sự từ chối của họ sẽ là một lý do rất khéo đối với những bang lên tiếng phàn nàn để ngăn cản những đóng góp của họ, không để bị ghì chặt bởi sự tham lam, và sự từ chối của những bang này đối với những cam kết của họ sẽ là nền tảng của cho những cuộc thảo luận và tranh cãi quyết liệt. Thậm chí nếu nguyên tắc được chấp nhận, sự bình đẳng của nguyên tắc nên được kiểm chứng bằng thực tế, những món nợ quá hạn trong việc thanh toán ở một số bang sẽ vẫn xảy ra như một kết quả của tính đa dạng của các nguyên nhân khác – sự thiếu sót thực sự của các nguồn lực; sự quản lý tồi về vốn liếng của họ; sự rối loạn bất ngờ trong cách quản lý của chính phủ; và, bổ sung thêm là sự miễn cưỡng đối với ai mà nhiều khi cho đi tiền bạc với mục đích vượt qua những tình trạng cấp bách đã tạo ra chúng, và cản trở nguồn cung cấp của những mong muốn nhất thời. Những món nợ quá hạn, từ bất kể nguyên nhân nào, sẽ dẫn đến những lời phàn nàn, tố cáo và đổ lỗi cho nhau. Tuy nhiên, không có gì gây phiền hà đến sự yên bình của các quốc gia bằng việc bị gắn với những đóng góp chung cho bất cứ mục tiêu chung nào mà không mang lại lợi ích công bằng và phù hợp. Có một lời nhận xét, được lặp đi lặp lại, rằng chẳng có ai khác nhau về việc sẵn sàng trả tiền cả. Các điều luật về việc vi phạm những thỏa thuận cá nhân, khi chúng chẳng khác gì sự xâm hại về quyền của những bang mà cư dân bị tổn thương bởi chính các điều luật, có thể được coi như một nguồn gốc khác của sự thù địch. Chúng ta không được quyền nghĩ rằng một tinh thần tự do hơn hoặc công bằng hơn sẽ điều khiển pháp luật của các bang riêng lẻ trong tương lai, nếu không bị kiềm chế bởi bất cứ sự kiểm tra bổ sung nào, hơn là chúng ta thấy quá nhiều ví dụ ruồng bỏ một số điều luật của họ cho đến nay. Chúng ta đã thấy khuynh hướng trả đũa bị kích động ở Connecticut là hậu quả của tội ác mà cơ quan lập pháp của Rhode Island phạm phải, và chúng ta suy luận một cách hợp lý rằng, trong những trường hợp tương tự như vậy, dưới các hình thức khác nhau, một cuộc chiến, không phải TRÊN GIẤY DA, mà là bằng gươm, sẽ trừng phạt những sự vi phạm tồi tệ về những chuẩn mực đạo đức và luật pháp xã hội. Khả năng của những liên minh không hợp nhau giữa các bang khác nhau hoặc các liên minh và các quốc gia nước ngoài khác nhau, và những tác động của tình trạng này lên nền hòa bình của tất cả các bên, đã được trình bày đầy đủ trong một số bức thư trước đây. Từ quan điểm mà họ đã đưa ra về chủ đề này, một kết luận được rút ra rằng, nước Mỹ, nếu hoàn toàn không được liên kết lại, hoặc chỉ bằng mối quan hệ mờ nhạt của một liên minh đơn điệu, tấn công hay phòng ngự, bằng cách hoạt động của những liên minh đầy mâu thuẫn như thế, sẽ dần dần bị làm cho rối tung lên trong những mê cung tai hại của những hoạt động chính trị và chiến tranh theo kiểu Châu âu, và bằng những cuộc đấu đá mang tính hủy diệt của các bên đã bị chia cắt ra, sẽ có khả năng trở thành con mồi của những thủ đoạn và mưu đồ của các thế lực đóng vai trò như những kẻ thù của tất cả các bên. Chia cắt và kiềm chế - là phương châm của mọi quốc gia mà hoặc là họ ghét chúng ta hoặc là sợ chúng ta. PUBLIUS.
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |