| Thư liên bang số 16 |
|
|
|
| Thư Liên Bang Hoa kỳ | |||||
| Viết bởi Ban biên tập | |||||
| Thứ ba, 11 Tháng 8 2009 10:42 | |||||
|
Sự thiếu sót của Liên bang hiện tại trong việc bảo toàn Khối Liên hiệp Alexander Hamilton Từ báo New York Packet Thứ Ba, Ngay 4 Tháng 12, Năm 1787 Gửi công dân tiểu bang New York: Khuynh hướng của nguyên tắc lập pháp của các Tiểu Bang, hay các cộng đồng, trong khả năng chính trị của chúng, như đã được biểu hiện qua các thử nghiệm chúng ta đã làm, đồng thời được chứng minh qua các sự kiện đã xẩy ra với tất cả các chính quyền dưới hình thức liên bang, mà chúng ta được biết, cũng phổ biến như các chính thể này. Các khẳng định của dữ kiện này đáng để phân tích cặn kẽ. Ở đây, tôi chỉ có thể đóng vai trò quan sát, có thể thấy rằng trong các liên bang thời xưa, qua các chứng cớ lịch sữ, liên bang Lycian và Achaean dường như không bị hạn chế bở nguyên tắc sai lầm đó, và vì thế các liên bang đó xứng đáng được sự đón nhận, và khen ngợi của các tác giả chính trị. Nguyên tắc ngoại lệ này có thể, vừa đúng vừa nổi bật, được xem như là cha đẻ của sự vô chính phủ: Có thể thấy các chậm trễ của các tiểu bang thành viên trong Liên Hiệp là sản phẩm tự nhiên và cần thiết của nguyên tắc này; và khi nào chúng xảy ra, giải pháp duy nhất trong khuôn khổ hiến pháp là vũ lực, và hậu quả lập tức là nội chiến. Câu hỏi đặt ra là bộ máy chính quyền trở nên đáng ghét đến mức nào, trong sự áp đặt lên chúng ta, để còn có thể chịu tránh nhiệm của nó. Nếu không có một quân đội hùng hậu luôn thường trực theo lệnh của chính quyền quốc gia thì không thể nào triển khai quân đội được, hoặc khi triển khai, nó sẽ đồng nghĩa với một cuộc chiến tranh giữa các thành phần của Liên Bang liên quan đến các vi phạm trong liên minh, trong đó những nhóm mạnh nhất sẽ thắng cho dù nó gồm các thành phần ủng hộ hay chống quyền lực của chính quyền liên bang. Hiếm khi sự chậm trễ cần được sửa đổi chỉ hạn chế trong một thành viên, và nếu có nhiều thành viên sao lãng nhiệm vụ, các thành viên trong cùng tình huống sẽ có khuynh hướng liên kết để bảo vệ lẫn nhau. Độc lập với động lực đồng cảm, nếu một tiểu bang lớn và có ảnh hưởng, đồng thời là một thành viên hiếu chiến, thường sẽ có đủ trọng lực để lôi kéo các thành viên khác ủng hộ cho mục tiêu của nó. Các lý lẽ ngụy biện về mối nguy đối với các tự do căn bản có thể dễ dàng được nhào nặn ra; các biện cớ tưởng như có thể tin được cho sự khiếm khuyết của thành viên có thể, không mấy khó khăn, được tạo ra để đánh lạc hướng, châm ngòi phản ứng thái quá, giành cảm tình ngay cả của các Tiểu Bang không vi phạm hay lơ là nhiệm vụ. Điều này càng dễ xảy ra, vì trong các chậm trễ của các thành viên lớn có thể phải mất một thời gian để thoát ra khỏi những tính toán đầy tham vọng của các nhà lãnh đạo của họ, với quan niệm loại bỏ các kiểm soát từ bên ngoài nhằm làm tăng ảnh hưởng cá nhân họ; càng có ảnh hưởng nhiều đến các tiểu bang kế cận qua các nhà lãnh đạo của các tiểu bang này. Nếu không thể tìm thấy đồng minh trong nước, sẽ nảy sinh vấn đề cầu viện nước ngoài, những kẻ có khuynh hướng khuyến khích chia rẽ trong Liên Bang mà một liên minh chặt chẽ là điều họ lo sợ. Khi lưỡi gươm đã tuốt ra, tính bồng bột của con người sẽ không có giới hạn trung dung. Sự kiêu hãnh bị tổn thương, sự oán hận bị khơi dậy, sẽ khiến các Tiểu Bang bằng mọi giá chống lại quân đội Liên Hiệp để tránh sự đầu hàng nhục nhã. Cuộc chiến tranh đầu tiên dưới hình thức này sẽ làm tan rã Liên Hiệp. Đây có thể được xem như sự giãy chết của Liên Bang. Cái chết tự nhiên hơn có lẽ là thứ chúng ta đang trãi qua, nếu hệ thống chính quyền liên bang không được nhanh chóng sửa đổi dưới một hình thức tiến bộ hơn. Xét theo sự xuất chúng của quốc gia này, không thể nào, có chuyện các Tiểu Bang tuân thủ nguyên tắc lại thường có khuynh hướng ủng hộ quyền lực Liên Hiệp bằng cách gây chiến với các Tiểu Bang không tuân thủ. Các Tiểu Bang tuân thủ sẽ luôn sẵn sàng theo đuổi một đường lối ôn hòa để trở nên gần gũi hơn với các tiểu bang chậm trễ bằng cách làm theo gương các tiểu bang này. Và sai lầm của tất cả các tiểu bang thành viên sẽ là an toàn cho tất cả. Kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta đã phơi bày hoạt động trên tinh thần này một cách trọn vẹn. Thực sự, sẽ có khó khăn không thể vượt qua liên quan đến vấn đề thời điểm thích hợp để sử dụng vũ lực. Trong điều luật gây quỹ, cũng chính là nguyên nhân thường nhất dẫn đến việc chậm trễ, không thể nào khẳng định nó xuất phát từ sự không quyết đoán hay sự bất tài. Sự giả vờ bất tài cũng luôn xảy ra. Và trường hợp phải rất tệ hại qua đó sự sai lầm có thể được phát hiện một cách chắc chắn để biện minh cho hành động vũ lực. Có thể dễ dàng thấy vấn đề này thôi, dù chỉ xảy ra theo cách đó, cũng tạo ra một sân chơi cho cho các quan điểm phe nhóm, cho sự thiên vị và áp bức, trong đa số tình cờ chiếm ưu thế trong hội đồng quốc gia. Dường như không mấy khó khăn để chứng minh các Tiểu Bang muốn có một Hiến Pháp hoạt động được nhờ phương tiện của một quân đội hùng hậu sẵng sàng ra trận để thực thi những yêu cầu bình thường hay sắc lệnh của chính quyền. Và vậy mà đây là giải pháp thay thế đơn giản được đề ra bởi những người muốn hạn chế quyền lực hoạt động của chính quyền Liên Bang lên các cá nhân. Một hiến pháp như vậy, nếu có chút nào khả thi, sẽ ngay lập tức biến thành một chế độ quân phiệt; tuy nhiên nó hoàn toàn không thực tiễn. Các nguồn tài nguyên của Liên Hiệp sẽ không đủ để trang bị cho một quân đội đủ lớn để kiểm soát một Tiểu Bang lớn; cũng như không có phương tiện để thành lập một quân đội như vậy ngay từ đầu. Ai cho rằng dân cư đông đúc và sức mạnh của vài trong số các Tiểu Bang trong thời điểm hiện tại, và hướng đến tương lai của các Tiểu Bang này, ngay cả trong khoảng thời gian nữa thế kỷ, sẽ ngay lập tức gạt qua hiến pháp nào nhằm hạn chế hoạt động của họ bằng luật pháp áp dụng trên vai trò chung của các tiểu bang, và được sử dụng bằng áp lực trong cùng những vai trò đó vì cho rằng nó không có ích lợi, hay viễn vong. Một dự án theo cách này thì hơi ít màu sắc cổ tích một chút so với tinh thần chinh phục quái vật của các anh hùng, và thần nhân trong các huyền thoại cổ xưa. Ngay cả các liên bang bao gồm các thành viên nhỏ hơn nhiều quận hạt của chúng ta, nguyên tắc lập pháp cho các Tiểu Bang có chủ quyền, được hậu thuẫn bởi áp lực quân đội, chưa bao giờ tỏ ra có hiệu quả. Hiếm khi nó được sử dụng, ngoại trừ cho các thành viên yếu hơn; và hầu hết các trường hợp các nổ lực dùng áp lực trên các thành viên cứng đầu, không tuân thủ là những tín hiệu của các cuộc chiến tranh đẫm máu khi mà một nữa liên bang đối đầu với phân nữa còn lại. Kết quả của những quan sát trên đối với một bộ óc sáng suốt rõ ràng là nếu có thể, bằng mọi giá, phải xây dựng một chính quyền liên bang có khả năng điều tiết các mối quan tâm chung và bảo vệ nền hòa bình chung, nó phải được xây dựng, như các thành viên nằm trong sự bảo vệ của nó, trái ngược với nguyên tắc ủng hộ bởi những người chống lại bản dự thảo Hiến Pháp. Nó phải mang lại các tổ chức công ích cho các công dân. Nó phải đứng độc lập không cần các điều khoản luật trung gian; nhưng tự nó phải có sức mạnh sử dụng cánh tay của tòa án thông thường để thực thi các nghị quyết của nó. Sự hùng mạnh của quyền lực quốc gia phải thể hiện qua các tòa án. Chính quyền của Liên Hiệp, giống như chính quyền mỗi tiểu bang, phải có khả năng ngay lập tức tự diễn giải trước những lo âu và hy vọng của các cá nhân; và thu hút sự nhiệt tình ủng hộ có ảnh hưởng mạnh mẽ đến nhân tâm. Một cách ngắn gọn là nó phải sở hữu tất cả các phương tiện và có quyền sử dụng tất cả các biện pháp để thực thi các quyền lực đã được giao phó, cũng như các Tiểu Bang có thể thực hiện các quyền đó. Đối với cách lý luận này, nó có thể bị phản đối, rằng nếu có Tiểu Bang nào không chấp nhận quyền lực của Liên Hiệp, nó có thể ngăn cản thực thi luật pháp của liên bang bất cứ lúc nào và đem vấn đề đến chổ sử dụng vũ lực như đã nói, với sự cần thiết trong dự thảo hiến pháp bị chỉ trích. Các chống đối sẽ biến mất khi chúng ta hướng đến sự khác biệt cơ bản giữa một sự KHÔNG TUÂN THỦ và một sự TRỰC TIẾP và MẠNH MẼ CHỐNG ĐỐI. Nếu quyền phản đối Liên Bang của các lập pháp Tiểu Bang là cần thiết để một điều luật của Liên Bang có hiệu quả, các tiểu bang có thể chỉ cần KHÔNG HÀNH ĐỘNG, hay TRỐN TRÁNH, và điều luật sẽ bị thất bại. Sự sao lãng tránh nhiệm có thể được hóa trang dưới các điều khoảng có hiệu lực nhưng không có giá trị, để không tỏ ra và dĩ nhiên là không gây ra sự hoảng sợ cho mọi người về sự toàn vẹn của Hiến Pháp. Các lãnh đạo tiểu bang thậm chí xuất sắc trong việc lén lút vi phạm hiến pháp dưới hình thức tiện nghi tạm thời, tạm miễn, hay lợi thế. Nhưng nếu việc thi hành các đạo luật của chính quyền quốc gia không đòi hỏi sự can thiệp của các lập pháp tiểu bang, nếu chúng được chuyển qua các hoạt động trung gian cho các công dân, các chính quyền tiểu bang không thể can thiệp vào tiến triển công việc của họ ngoại trừ khi các chính quyền này công khai và sử dụng bạo lực bằng phương cách vi hiến. Không thể đổ thừa bằng cách lấp lửng hay bỏ sót. Họ sẽ bắt buộc phải hành động, và theo cách mà có thể dễ dàng nhận thấy họ vi phạm quyền lực thuộc về liên bang. Một thử nghiệm theo cách này sẽ luôn nguy hiểm đối với một hiến pháp mà trong một mức độ nào đó có khả năng tự vệ, và đối với một dân tộc đủ tri thức để phân biệt giữa một hoạt động pháp luật bình thường và một sự tiếm quyền phi pháp. Sự thành công của nó không chỉ đòi hỏi một phe nhóm đa số trong lâp pháp, mà còn sự đồng thuận của các tòa án và của dân chúng. Nếu các quan tòa không tham gia vào các âm mưu cùng với lập pháp, họ sẽ tuyên bố các nghị quyết với một đa số như vậy là trái với luật tối cao của đất nước, vi hiến và không có hiệu lực. Nếu người dân không bị tiêm nhiễm bởi tư tưởng của các dân biểu tiểu bang, họ, những người hiển nhiên bảo vệ Hiến Pháp, sẽ gia nhập vào lực lượng chung và tạo ra một tiếng nói có trọng lượng trong cuộc đọ sức. Các nỗ lực như vậy thường không được quyết định vội vàng, thiếu cân nhắc, bởi vì những người đưa ra quyết định như vậy thường bị nguy hiểm, trừ phi trong các trường hợp hành động độc đoán của chính quyền liên bang. Nếu các hành vi gây rối loạn chống lại chính quyền liên bang của các thành phần phản đối xảy ra, có thể sử dụng cùng các biện pháp được sử dụng hằng ngày dưới chính quyền tiểu bang chống lại các hành động quỷ quái này. Phòng công tố, tương đương các bộ trưởng theo hiến pháp quy định, bất kể được đề xuất từ đâu, cũng sẵng sàng bảo vệ luật pháp quốc gia cũng như địa phương chống lại vi phạm của các hành động vô luật lệ riêng lẽ. Đối với các hành vi bạo động và phản loạn, đôi khi làm quấy nhiễu xã hội, từ âm mưu của một nhóm nhỏ, hay từ những chống đối đột xuất, đôi khi xảy ra mà không ảnh hưởng toàn cộng đồng, chính quyền có thể phối hợp nhiều tài nguyên cho việc trấn áp các vụ gây rối kiểu đó hơn là các thành viên riêng lẽ. Và đối với các tranh chấp chết người, trong vài trường hợp khẩn cấp, ngọn lửa hủy diệt lan tỏa ra toàn đất nước, hay ra một phần rất lớn của nó, diễn ra hoặc từ các nguyên nhân chính của sự bất đồng mang lại bởi chính quyền hoặc từ sự lây lan từ các đợt sóng bạo động phổ biến, chúng không rơi vào các phép tính thông thường. Khi chúng xảy ra, chúng thường tương đương với các cuộc cách mạng và các tan rã của đế quốc. Không có hình thức chính quyền nào có thể luôn luôn tránh khỏi hay điều khiển chúng. Không có hy vọng phòng chóng lại các sự kiện quá mạnh mẽ đối với tầm viễn kiến hay sự thận trọng của con người, và phản đối chính quyền bởi vì nó không thể làm những việc ngoài khả năng là hành động vô nghĩa. PUBLIUS
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |