| Thư Liên bang số 2 |
|
|
|
| Thư Liên Bang Hoa kỳ | |||||
| Viết bởi Ban biên tập | |||||
| Thứ năm, 13 Tháng 8 2009 15:20 | |||||
|
John Ray Gửi cư dân bang Nữu Ước Khi người dân Mỹ nghĩ rằng giờ đây họ đã được triệu tập để quyết định một vấn đề mà kết quả của nó phải chứng tỏ một trong những điều quan trọng nhất đã luôn chiếm sự chú ý của họ, thì tính chính đáng của vấn đề rất toàn diện và rất nghiêm túc đó sẽ được sáng tỏ. Không có gì chắc chắn hơn tính cần thiết không thể thiếu được của chính quyền, và hơn nữa điều không thể tranh cãi là bất cứ khi nào và dù làm sao thì chính quyền đã được thiết lập, người dân cần phải nhượng cho nó một số quyền tự nhiên của họ để giao phó cho nó những quyền lực thiết yếu. Do vậy, thật đáng xem xét phải chăng việc đó sẽ đưa đến nhiều lợi ích cho người dân Mỹ mà họ nên hành động vì tất cả các mục đích chung, là một quốc gia, dưới sự lãnh đạo của một chính quyền Liên bang, hay họ nên phân chia chính họ thành các liên bang tách rời, và cử người đứng đầu của mỗi lọai quyền lực giống như họ đã được khuyến cáo bổ nhiệm vào một chính quyền quốc gia. Mãi đến gần đây, một ý kiến được thừa nhận và không bị phản bác rằng tính chính đáng của người dân Mỹ phụ thuộc vào sự tiếp tục liên minh vững chắc của họ, những ước vọng, những lời nguyện cầu và những nỗ lực của các công dân thông thái và tốt bụng nhất của chúng ta đã liên tục hướng tới mục tiêu đó. Nhưng giờ đây xuất hiện các nhà chính trị, những người khẳng định rằng ý kiến này là sai lầm, rằng thay vì tìm kiếm sự an toàn và hạnh phúc trong một thể chế Liên bang, chúng ta cần tìm kiếm nó bằng việc chia các tiểu bang thành các liên bang có chủ quyền riêng biệt. Dù học thuyết mới này có thể xuất hiện một cách bất thường, nhưng nó đã được nhiều người ủng hộ, kể cả những nhân vật trước đây đã chống đối nó mà hiện đã đồng tình. Điều gì có thể là luận cứ hay lý lẽ thuyết phục tạo nên thay đổi về tình cảm và những tuyên bố của các quý ông này, chắc chắn nó không phải khôn ngoan đối với người dân nói chung khi chấp nhận các nguyên lý chính trị mới này mà không được thuyết phục đầy đủ rằng chúng được căn cứ trên những chính sách đúng đắn và lành mạnh. Điều thường làm tôi thích thú là nước Mỹ độc lập không bao gồm những lãnh thổ xa xôi và tách rời, mà một đất nước mở rộng, màu mỡ và không bị chia cắt là định mệnh của chúng ta, những người con tự do của phương tây. Thượng đế bằng cách của riêng mình đã ban phước cho đất nước này với hàng loạt đất đai và sản vật, cung cấp nước cho nó bằng vô số những dòng suối, làm hài lòng và cung cấp nơi cư ngụ cho những cư dân của nó. Sự nối liền của các luồng nước thích hợp cho tàu thuyền tạo nên một hàng rào bao quanh biên giới của nó, như thể để liên kết nó với nhau; trong khi những con sông hùng vĩ nhất thế giới, chảy theo những dòng chảy thuận tiện, đã ban cho cư dân của nó những tuyến đường cao tốc để liên lạc, dễ dàng tìm kiếm những giúp đỡ thân thiện, và giao thương trao đổi các hàng hóa khác nhau của họ với nhau. Điều thích thú tương tự mà tôi đã thường xuyên lưu ý là Thượng đế đã dễ dãi ban cho đất nước không bị chia cắt này một dân tộc thống nhất – một dân tộc sinh ra từ cùng một tổ tiên, nói cùng một ngôn ngữ, tự nhận cùng một tôn giáo, cùng gắn liền với những nguyên tắc chính quyền, rất giống nhau về phong tục tập quán, và những con người bằng những dự định, những trang bị, những nỗ lực liên kết của họ để chiến đấu bên nhau trong suốt một cuộc chiến lâu dài và đẫm máu, đã thiết lập được sự tự do và độc lập phổ quát một cách huy hoàng. Đất nước này và dân tộc này dường như được tạo ra cho nhau, và như thể được Thượng đế tạo dựng, là tài sản thừa kế xứng đáng và tiện lợi cho một nhóm đồng đạo, gắn bó với nhau bởi các mối liên kết chặt chẽ nhất, không bao giờ bị tách chia thành một số vùng chủ quyền xa lạ, đố kỵ và không chan hòa. Những tình cảm tương tự đến nay đã chiếm ưu thế trong tất cả các tầng lớp và đảng phái của người dân chúng ta. Với tất cả các mục tiêu chung, chúng ta đã đồng nhất thành một dân tộc mà mỗi công dân riêng lẻ dù ở bất cứ đâu đều được hưởng các quyền lợi, những đặc ân của quốc gia và được bảo vệ như nhau. Như là một quốc gia, chúng ta đã tạo ra chiến tranh và hòa bình; như một quốc gia chúng ta đã chế ngự các kẻ thù chung; như một quốc gia chúng ta đã tạo ra các khối đồng minh, thiết lập các hiệp ước, và bắt đầu thực hiện các qui ước và thỏa thuận khác nhau với ngọai bang. Ngay từ rất sớm, cảm giác mạnh về giá trị và phước lành của Liên bang đã tạo được cho người dân để xây dựng một chính quyền Liên bang, để bảo đảm và duy trì nó. Gần như họ đã tạo nên nó ngay khi họ có được một sự bảo đảm về chính trị; nói cho đúng hơn là ngay sau khi nhà cửa của họ bị cháy, khi nhiều con dân họ đang đổ máu, và ngay khi mà sự tiến triển của thù địch và tàn phá chỉ để lại căn phòng nhỏ để suy ngẫm và tìm hiểu về điều đó một cách chín chắn và bình thản, những điều luôn phải làm trước khi hình thành một chính quyền đúng mực và sáng suốt cho một dân tộc tự do. Không có gì ngạc nhiên rằng một chính quyền đã được thiết lập vào thời điểm bất hạnh như vậy qua thực tiễn đã nhìn ra những điều không thích hợp và khiếm khuyết to lớn đối với mục đích mà nó đã dự tính phải giải quyết. Dân tộc thông minh này đã hiểu ra và hối tiếc về những khiếm khuyết như vậy. Vẫn tiếp tục gắn bó với Liên bang không kém hơn là say mê tự do, họ đã thấy được mối nguy hiểm trực tiếp đe dọa chính quyền trước đây và xa hơn là về sau; và bị thuyết phục rằng nền an ninh rộng lớn cho cả hai chỉ có thể được tìm thấy trong một chính quyền quốc gia được dựng nên một cách thông thái hơn, như cùng đồng tâm nhất trí, họ đã tập trung tại Hội nghị vừa rồi ở Philadelphia, để xem xét vấn đề quan trọng đó. Hội nghị này bao gồm những người có được sự tin tưởng của nhân dân, và nhiều người trong họ đã trở thành biểu tượng vì lòng ái quốc, đức hạnh và sự thông thái của họ, vào thời điểm thử thách trí tuệ và tình cảm của những con người, đã đảm trách các nhiệm vụ khó khăn. Trong thời khắc êm ái của hòa bình, với tâm trí không bị ràng buộc bởi các vấn đề khác, họ đã vượt qua nhiều tháng nhạt nhẽo, sự bàn cãi liên tục hàng ngày; và cuối cùng, không sợ hãi quyền lực, hay bị ảnh hưởng bởi bất kỳ tình cảm mạnh mẽ nào khác ngoại trừ tình yêu đất nước, họ đã đưa ra và khuyến cáo cho người dân thực hiện một kế hoạch được thảo ra bởi các hội đồng chung mà rất đồng lòng của họ. Thừa nhận thực tế rằng kế hoạch này chỉ là KHUYẾN CÁO, không áp đặt, nhưng hãy nhớ rằng nó không khuyến cáo việc chấp thuận MÙ QUÁNG, hay bài xích MÙ QUÁNG; mà để xem xét điều đó một cách ngay thẳng và bình tĩnh trong chừng mức và tầm quan trọng mà vấn đề đòi hỏi, và nó chắc chắn phải nhận được. Song điều này (như đã được nhận ra trong phần trước của bài viết này) được mong ước hơn là đòi hỏi, rằng nó có thể rất đáng được xem xét và nghiên cứu. Kinh nghiệm từ sự kiện trước đây dạy chúng ta không được quá lạc quan với những mong ước như vậy. Người ta vẫn chưa quên rằng việc nắm bắt một cách chắc chắn mối nguy hiểm sắp xảy ra cho người dân Mỹ đã tạo ra một Quốc hội đáng nhớ vào năm 1774. Quốc hội đó đã khuyến cáo các biện pháp thích đáng cho cử tri, và sự kiện này đã chứng tỏ sự khôn ngoan của họ; điều dường như còn mới nguyên trong tâm trí chúng ta, là các nhà xuất bản đã rất nhanh chóng tung ra các loại sách giới thiệu và các báo hàng ngày chống lại chính những biện pháp đó. Không chỉ nhiều quan chức chính quyền, những kẻ chỉ tuân theo tiếng gọi của quyền lợi cá nhân, mà cả những người khác do đánh giá sai các kết quả, ảnh hưởng thái quá các lề lối trước đây, hay tham vọng của ai đó nhắm vào các mục tiêu không phù hợp với lợi ích cộng đồng, đã không mệt mỏi với những nỗ lực để thuyết phục người dân từ bỏ khuyến cáo của Quốc hội yêu nước đó. Quả thật, nhiều người đã bị lừa gạt, nhưng phần lớn dân chúng đã suy luận và quyết định một cách sáng suốt; và hạnh phúc họ đang có phản ánh họ đã làm vậy. Họ đã cân nhắc rằng Quốc hội gồm nhiều người từng trải và thông thái, đã được tập hợp lại từ các phần khác nhau của đất nước, đưa họ lại gần nhau và cùng luận bàn với nhau về hàng lọat thông tin hữu ích. Rằng trong khoảng thời gian họ đã cùng trải qua việc tìm hiểu và bàn thảo về những quyền lợi thực sự của đất nước, họ cần phải có được kiến thức thật chính xác về lĩnh vực đó. Rằng họ đã có những mối quan tâm riêng rẽ về tự do và sự thịnh vượng của cộng đồng, do đó đã làm thiên lệch không ít nhiệm vụ của họ để chỉ khuyến cáo những biện pháp này, sau khi đã cân nhắc hết mức, mà họ thực sự cho là cẩn trọng và đáng theo. Những suy xét như vậy và tương tự sau đó đã làm cho người dân rất tin tưởng vào những ý kiến và tính thống nhất của Quốc hội; và họ đã làm theo những lời khuyên của các nhà lập pháp, bất chấp những thủ đoạn và nỗ lực khác nhau được đưa ra để ngăn cản họ. Nhưng nếu như người dân tự do có lý do để tin tưởng vào những con người của Quốc hội đó, một vài người đã thử hay hoàn toàn nhận ra vẫn có lý do lớn hơn mà giờ đây họ phải lưu tâm đến ý kiến và lời khuyên của hội nghị, vì họ biết rằng một số thành viên nổi bật nhất của Quốc hội đó đã được thử thách và vừa được phê chuẩn do năng lực và lòng yêu nước, là người từng trải có được những thông tin nhạy bén về chính trị, cũng là thành viên của hội nghị này, và đã đưa vào hội nghĩ những kiến thức và kinh nghiệm mà họ đã tích lũy được. Điều đáng lưu ý là không chỉ Quốc hội đầu tiên mà tất cả những quốc hội tiếp theo, cũng như hội nghị vừa qua lúc nào cũng phải gắn chặt với nhân dân trong niềm tin rằng sự thịnh vượng của nước Mỹ phụ thuộc vào việc Liên minh của nó. Bảo đảm và duy trì điều này là mục đích cao cả của mọi người trong việc định hình hội nghị đó, và nó cũng là mục đích cao cả của kế hoạch mà hội nghị đã tư vấn cho người dân thực hiện. Do vậy, những nỗ lực được một số người tạo ra để làm suy giảm tầm quan trọng của Liên bang trong các giai đoạn riêng biệt có tính chính đáng gì, hay vì những mục đích cao đẹp ra sao? Hay tại sao người ta đã gợi ý 3 hoặc 4 liên bang sẽ tốt hơn một? Tôi bị ý nghĩ của chính mình thuyết phục rằng người dân luôn nghĩ đúng về chủ đề này, rằng sự gắn bó chung và không thay đổi của người dân với chính nghĩa của Liên bang dựa trên những suy ngẫm lớn lao và vững chắc, mà tôi phải nỗ lực để phát triển và giải thích trong một số bài viết kế tiếp. Nhân dân, người thúc đẩy những ý tưởng về việc thay thế một số liên bang khác biệt bằng kế hoạch của hội nghị, hẳn như thấy trước rằng việc phản đối nó sẽ đặt sự tồn tại của Liên bang vào một tình thế vô cùng hiểm nghèo. Điều đó chắc hẳn sẽ đúng, và tôi chân thành mong muốn nó có thể được thấy trước một cách rõ ràng bởi mọi công dân nghiêm túc, rằng khi nào sự tan rã của Liên bang diễn ra, người Mỹ sẽ có lý do để la lên như lời của bài thơ “TẠM BIỆT, VĨNH BIỆT SỰ CAO CẢ CỦA TÔI”. PUBLIUS
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |