hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên Bang Số 54 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ năm, 13 Tháng 8 2009 15:24

Việc Bổ Nhiệm Các Dân Biểu Giữa Các Tiểu Bang
Thứ Ba Ngày 12 Tháng 2 Năm 1788
Alexander Hamilton / James Madison

Gởi cư dân của Tiểu Bang Nữu Ước:

Quan điểm kế tiếp của tôi sẽ chú ý đến vấn đề sử dụng một qui luật giống nhau cho việc thuế má và bổ nhiệm Dân Biểu.

Để đại diện cho công chúng một cách cân xứng, nó phải được dựa trên số dân của Tiểu Bang đó. Theo chiều hướng này, hiến pháp mới sẽ sử dụng dân số để quyết định nghĩa vụ thuế của mỗi Tiểu Bang. Việc sử dụng dân số của mỗi Tiểu Bang cho hai vấn đề trên dựa vào hai nguyên lý khác nhau.

Trong trường hợp của Hạ Nghị Viện, việc đại diện theo tỉ lệ dân số ám chỉ đến quyền lợi riêng cho dân chúng tuân theo qui luật tự nhiên. Trong trường hợp của thuế vụ, nó ám chỉ đến tỷ lệ thịnh vượng của một Tiểu Bang. Tuy rằng qui luật trên không được hoàn hảo cho lắm nhưng nó ít bị phản đối nhất, và đồng bào chúng ta gần đây đã ủng hộ cho phương cách này. Vì thế, hội đồng hiến pháp đã chọn nó.

Một số nhân vật trong nước gần đây đã tỏ ý muốn những người nô lệ được tính vào trách nhiệm thuế vụ nhưng không vào chế độ bầu đại biểu theo tỉ lệ dân chúng. Họ lý luận rằng tất cả những người nô lệ này được coi như là vật sở hữu chứ không phải là công dân, vì vậy những người nô lệ đó chỉ nên tính cho việc đánh thuế mà thôi chứ không nên dùng để tính vào tỷ lệ cho việc bầu cử đại diện dựa trên việc điều tra dân số. Điều này là một phản đối, theo như tôi thấy, rất gay go đã được nêu ra. Kế tiếp, tôi sẽ nêu ra một khía cạnh tương phản với lập luận trên.

Một anh bạn người Nam có thể nói rằng, “Chúng tôi đồng ý rằng chuyện bầu cử liên quan chủ yếu đến dân số và thuế vụ thì liên quan đến tài sản nhiều hơn. Nhưng chúng tôi phủ nhận việc coi các người nô lệ là vật sở hữu chứ không phải con người. Họ có cả hai phẩm chất. Luật pháp của chúng tôi nhìn nhận họ là con người trong một số trường hợp, và là vật sở hữu trong những trường hợp khác. Kẻ nô lệ bị bắt buộc phải lao động cho ông chủ của nó. Ông chủ của nó có thể bán nó. Tự do của nó có giới hạn. Và thân thể nó bị bắt buộc phải làm những gì ông chủ nó ra lệnh. Từ những lý do này, kẻ nô lệ không được coi như là một con người. Trái lại, nó bị xem như là một gia súc trong nông trại và được định nghĩa là một vật sở hữu. Tuy vậy, nó lại được bảo vệ để tránh khỏi những bạo lực kể cả bạo lực từ người chủ nó. Và nếu một kẻ nô lệ sát hại người khác, nó sẽ bị trừng phạt. Vì vậy, luật pháp coi nó như một thành viên của xã hội chứ không phải là một gia súc. Anh ta được xem như một con người có phẩm giá chứ không phải chỉ là một vật sở hữu tầm thường.”

Hiến pháp của Liên Bang rất đúng khi nhìn nhận những người nô lệ theo hai đường, vừa là vật sở hữu và vừa là con người. Những Tiểu Bang chống lại vấn đề nô lệ không muốn bỏ những người này vào các cuộc điều tra dân số nhưng yêu sách của luật pháp đã nhìn nhận các người Châu Phi là vật sở hữu. Và nếu luật pháp hoàn trả lại quyền tự do của người Châu phi, thì họ không nên bị từ chối dự phần của họ trong việc tính tỷ lệ đại diện.

Chúng ta có thể nhìn lại câu hỏi này trong một hướng khác. Cả hai bên có lẽ đã đồng ý rằng những con số là một cán cân đo đạc hữu hiệu nhất để tính toán của cải, thuế vụ, cũng như tỷ lệ đại diện. Sẽ ra sao nếu như hội đồng hiến pháp bỏ những người nô lệ ra khỏi dân số khi tính tỷ lệ đại diện nhưng lại bỏ họ vào để tính chuyện thuế vụ? Nếu vậy thì những Tiểu Bang Miền Nam có tán thành hay không một hệ thống trong đó ủng hộ việc xem những người nô lệ là con người khi bị đánh thuế, nhưng lại từ chối họ quyền này khi tính tỷ lệ dân số để xác định con số các dân biêu? Một số người đã chỉ trích những Tiểu Bang Miền Nam về chính sách man rợ của họ cho việc đối xử những người cùng đồng loại như vật sở hữu. Và giờ đây, chính những người này lại nói rằng chính phủ Liên Bang nên xem giống dân Châu Phi bất hạnh này như những vật sở hữu, trái với đạo lý con người, khi đề cập đến những luật pháp ảnh hưởng tới quyền lợi chính trị của họ.

Họ có thể lý luận rằng dân nô lệ không nên tính vào tỷ lệ dân số để ước lượng con số dân biểu tron những Tiểu Bang chứa họ. Những người dân nô lệ này sẽ không có quyền bầu cử và cũng không được tính vào việc tăng lên số phiếu cho các chủ nhân của họ. Nếu hiến pháp Liên Bang không đồng ý với cả hai quan điểm trên trong việc bầu cử và thuế vụ, thì nó đang ngả về hướng của luật pháp trong các Tiểu Bang.

Sự chống đối trên đã bị phủ quyết bởi một quan sát nhỏ sau đây. Một trong những nguyên tắc căn bản của bản Hiến Pháp Liên Bang đã đề xuất ra là việc thống kê con số các dân biểu theo một quy luật dựa trên dân số. Tuy vậy, mỗi Tiểu Bang sẽ quyết định ai có thể bầu cho các Dân Biểu và luật pháp của mỗi Tiểu Bang có thể quy định quyền bầu cử một cách khác nhau. Trong mỗi Tiểu Bang, sẽ có một số dân cư bị tước đi quyền bầu cử bởi hiến pháp trong Tiểu Bang đó không cho phép. Nhưng họ lại được tính vào trong các cuộc điều tra dân số của chính phủ Liên Bang, để rồi từ đó xác định con số dân biểu cho phép. Những Tiểu Bang Miền Nam có thể cãi lại rằng Hiến Pháp Liên Bang không đòi hỏi các Tiểu Bang có một chính sách bầu cử giống nhau. Vì thế, tất cả các nô lệ của họ nên được tính vào các cuộc điều tra dân số tại vì những Tiểu Bang khác sẽ tính hết tất cả các dân cư trong vùng kể cả những người không có quyền công dân trọn vẹn. Tuy nhiên, các Tiểu Bang Miền Nam đã chịu bỏ đi quan điểm trên, và họ muốn phe bên kia cũng phải có sự hy sinh vừa phải cho xứng. Vậy thì hãy để cho vấn đề nô lệ làm một trường hợp đặc biệt tiêu biểu cho sự dàn xếp giữa hai bên trong hiến pháp Liên Bang. Nếu chúng ta đồng ý thì một người nô lệ trong hiến pháp này sẽ được tính bằng hai phần năm (2/5) một công dân chính thức, tức là 5 người NÔ LỆ sẽ bằng 2 người CÔNG DÂN.

Xét cho cùng, có một lời biện hộ tốt hơn cho điều khoản này của Hiến Pháp. Đó là chúng ta đã thừa nhận rằng chuyện bầu cử đại diện chỉ liên quan đến con người, chứ không phải vật sở hữu. Nhưng vấn đề này có cơ sở hay không? Chính phủ được dựng lên để bảo vệ cả hai, người và vật. Vì thế, chính phủ tượng trưng cho công dân và tài sản của họ. Trong một vài Tiểu Bang, một chi nhánh của chính phủ bảo vệ tài sản cá nhân và được bầu ra bởi những người quan tâm đến mục tiêu này. Trong Hiến Pháp liên bang, chi nhánh chính phủ này cũng sẽ bảo vệ cả hai, quyền công dân và tài sản của họ. Vì vậy, nên chú ý đến vấn đề tài sản cá nhân mỗi khi lựa chọn những nhân vật này.

Có một lý do khác để đại biểu liên bang nên có tỷ lệ cân bằng với sự thịnh vượng của Tiểu Bang đó. Những Tiểu Bang giàu, khác với những nhân vật giàu có, không có ảnh hưởng gì đến các Tiểu Bang khác. Mặc dù một nhân vật giàu có chỉ được bỏ một phiếu bầu, tài sản và thế lực của ông ta có thể ảnh hưởng những cử tri khác về phía ông ấy. Qua con đường vô hình này, quyền sở hữu cá nhân được truyền đạt vào sự đại diện công chúng. Một Tiểu Bang sẽ không có những ảnh hưởng nào đến những Tiểu Bang khác. Tiểu Bang giàu có nhất, có lẽ, cũng không thể có ảnh hưởng gì đến sự lựa chọn một dân biểu đơn độc của Tiểu Bang khác. Và những dân biểu của những Tiểu Bang giàu có hoặc lớn hơn sẽ chẳng có lợi thế gì so với những dân biểu của Tiểu Bang nhỏ hơn trong hệ thống lập pháp của Liên Bang, ngoại trừ có nhiều số dân biểu hơn do bởi dân số đông hơn. Vì vậy, nếu tài sản cá nhân có đem đến cho họ những thế lợi nào thì họ nên lấy chúng qua số phần đại biểu lớn hơn. Hiến Pháp Liên Bang rất khác so với hiến pháp hiện thời của khối Liên Hiệp cũng như khối liên hiệp Hà Lan trong việc những nghị quyết Liên Bang phải được chấp thuận bởi các tiểu bang trước khi chúng trở thành luật. Trong những khối liên hiệp đó, mỗi tiểu bang có một tiếng nói bằng nhau trong hội đồng liên kết. Tuy vậy, những tiểu bang có các ảnh hưởng khác nhau tùy theo những chủ đề trong các nghị quyết.

Dưới bảng Hiến Pháp mới, luật liên bang sẽ có hiệu lực ngay lập tức mà không cần đến sự đồng ý của các Tiểu Bang riêng lẻ. Các luật này sẽ chỉ dựa vào biểu quyết đa số của quốc hội trong nhánh lập pháp. Vì thế, mỗi lá phiếu trong quốc hội, cho dù từ Tiểu Bang nhỏ hay lớn, giàu hay nghèo, mạnh hay yếu, sẽ luôn có một trọng lượng và hiệu lực bằng nhau. Bất cứ ảnh hưởng nào sẽ đến từ đặc tính cá nhân của một dân biểu chứ không phải việc anh ta đến từ một quận hạt giàu có.

Những lập luận kể trên là những điều mà một người ủng hộ miền Nam sẽ bàn cãi cho chủ đề này. Cho dù nó có vẻ gượng ép ở một vài điểm, tôi nghĩ là nó đã cho thấy quy luật của Hiến Pháp về vấn đề đại diện có hiệu nghiệm.
Trong một khía cạnh khác, việc sử dụng một quy luật chung để tính tỷ lệ đại diện và thuế vụ sẽ có một tác dụng rất tốt. Ở một mức độ lớn hơn, sự chính xác của việc điều tra dân số sẽ dựa trên sự sắp xếp, nếu không nói là sự cộng tác, của tất cả các Tiểu Bang. Điều quan trọng nhất là các Tiểu Bang phải làm sao không có sự giả dối trong việc báo cáo con số dân chúng của nó.

Nếu việc điều tra dân số chỉ để xác định tỷ lệ đại diện, các Tiểu Bang sẽ phóng đại số dân của nó lên. Còn nếu cuộc điều tra dân số để xác định trách nhiệm thuế vụ, những Tiểu Bang này sẽ muốn dân số họ nhỏ đi. Bằng cách sử dụng việc điều tra dân số cho hai vấn đề trên, tất cả các Tiểu Bang sẽ có hai quyền lợi trái ngược nhau, và hai quyền lợi này sẽ kiểm soát và cân bằng lẫn nhau để tạo ra một cuộc điều tra dân số công bằng và trung thực.

PUBLIUS.

Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 4 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: