hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên bang số 3 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ năm, 13 Tháng 8 2009 15:26

Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lực lượng quân sự ngọai bang
John Jay

Gửi người dân bang Nữu Ước
Một nhận xét không phải mới rằng người dân của bất kỳ quốc gia nào (nếu khôn ngoan và có đủ thông tin, giống như người dân Mỹ) hiếm khi chấp nhận và kiên trì nhiều năm chỉ để theo đuổi một ý kiến sai lầm liên quan đến các quyền lợi của họ. Một cách tự nhiên, sự suy xét đó có xu hướng tạo nên sự tôn trọng cao đối với ý kiến tốt đẹp mà người dân Mỹ đã xem xét lâu dài và giống như nhau về tầm quan trọng của việc duy trì sự thống nhất vững chắc dưới một chính quyền Liên bang, được giao phó đủ quyền lực đối với mọi mục đích của nhân dân và quốc gia của họ.

Càng chăm chú xem xét và khảo cứu các lý do dường như đã tạo nên quan điểm này, tôi càng tin tưởng rằng chúng vững chắc và thuyết phục.

Trong nhiều mục đích mà một người dân tự do và khôn ngoan thấy cần phải hướng sự chú ý của họ vào, thì việc lo liệu cho sự AN TOÀN của họ dường như là việc làm đầu tiên. SỰ AN TOÀN của người dân không còn nghi ngờ gì liên quan đến hàng loạt tình huống và những suy xét, mà kết quả tạo ra quyền rộng rãi cho những con người đó, những người muốn định nghĩa nó một cách chính xác và toàn diện.

Bây giờ tôi dự định chỉ xem xét nó vì điều đó tôn trọng an ninh để bảo đảm sự yên ổn và thái bình, cũng như chống lại những mối hiểm nguy từ ẢNH HƯỞNG VÀ LỰC LƯỢNG QUÂN SỰ NGOẠI BANG, cũng như từ các HIỂM NGUY CÙNG LOẠI bắt nguồn từ những nguyên nhân trong nước. Theo thứ tự đến trước, sẽ là phù hợp để thảo luận những hiểm nguy từ ngọai bang trước tiên. Do đó chúng ta hãy bắt đầu kiểm tra, phải chăng người dân không đúng trong ý kiến của họ rằng một liên bang thân ái, dới sư lãnh đạo của một chính quyền quốc gia hiệu quả, tạo cho họ nền an ninh tốt nhất có thể chống lại NHỮNG THÙ ĐỊCH từ nước ngoài.

Số lượng những cuộc chiến tranh đã xảy ra hay sẽ xảy ra trên thế giới sẽ luôn tỷ lệ thuận với số lượng và trọng lượng các nguyên nhân, dù THẬT SỰ hay NGỤY TẠO để KHIÊU KHÍCH hoặc KÍCH ĐỘNG chúng. Nếu nhận xét này là đúng đắn, sẽ là hữu ích để điều tra xem liệu có bao nhiêu nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG như vậy có thể đưa ra bởi NƯỚC MỸ HỢP NHẤT thay cho nước Mỹ KHÔNG HỢP NHẤT; vì nếu điều đó gợi ra rằng nước Mỹ hợp nhất có thể sẽ đưa ra ít nguyên nhân nhất, thì về khía cạnh này sẽ dẫn đến Liên bang có xu hướng bảo đảm cho nhân dân được sống trong một đất nước hòa bình với các quốc gia khác hơn cả.

Các nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG, đa phần đều bắt nguồn từ hoặc sự vi phạm các hiệp ước, hoặc do xung đột trực tiếp. Người Mỹ đã tạo ra các hiệp ước với không dưới 6 quốc gia nước ngoài, ngoại trừ với đế quốc Phổ, tất cả chúng đều liên quan đến hàng hải, và do vậy có thể gây khó chịu hoặc làm tổn thương chúng ta. Nước Mỹ cũng đã giao thương rộng rãi với Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và Anh quốc. Hơn nữa, đối với hai nước phía sau, phải lưu tâm đến tình trạng lân bang.

Điều tối quan trọng cho hòa bình của nước Mỹ là nó phải quan sát các luật lệ của các quốc gia hướng tới tất cả các cường quốc này, và với tôi dường như rõ ràng rằng điều này sẽ đạt được một cách hoàn hảo và không chậm trễ bởi một chính quyền quốc gia hơn nó có thể làm bởi 13 tiểu bang tách rời hoặc bởi 3 hay 4 tiểu quốc riêng biệt.

Vì một khi chính quyền quốc gia hiệu quả được thiết lập, những người con ưu tú nhất của đất nước sẽ không chỉ sẵn lòng phụng sự, mà sẽ còn được hầu hết dân chúng đề nghị để quản lý nó; vì dẫu thành phố, nông thôn, hay thế lực khác có thể cử người vào quốc hội, thượng viện, hay tòa án công lý, hoặc các ban ngành hành pháp của tiểu bang, nhưng danh tiếng rộng rãi trong dân chúng đối với những nhân tài và những người có năng lực khác mới là cần thiết để cử người vào các chức vụ lãnh đạo chính quyền quốc gia, nhất là khi đó nó sẽ có phạm vi lựa chọn rộng nhất, và điều chưa từng trải qua là sự thiếu những con người phù hợp là không phải không phổ biến trong một số tiểu bang. Vì vậy, sẽ dẫn tới các đảng phái chính trị, quyền lực, và các quyết định pháp luật của chính quyền quốc gia sẽ đúng đắn, hệ thống và khôn ngoan hơn của các tiểu bang riêng rẽ, kết quả làm thỏa mãn hơn đối với các quốc gia khác, cũng như AN TOÀN hơn cho người dân chúng ta.

Vì dưới một chính quyền quốc gia, các hiệp ước và điều khoản của hiệp ước, cũng như các điều luật của các quốc gia, sẽ luôn luôn được giải thích theo một ý và thể hiện theo cùng một phương thức, trong khi những phán xét về cùng các luận điểm, vấn đề giống nhau trong 13 tiểu bang, hoặc 3 hay 4 tiểu quốc, sẽ không luôn phù hợp hay nhất quán; và cũng như được đưa ra từ hàng loạt các tòa án và thẩm phán độc lập được các chính quyền độc lập khác nhau bổ nhiệm, dựa trên các bộ luật và quyền lợi địa phương khác nhau có thể tác động và ảnh hưởng đến chúng. Sự sáng suốt của hội nghị, thông qua việc cam kết những vấn đề này với quyền thực thi pháp lý và quyền phán quyết của tòa án được bổ nhiệm bởi và chỉ chịu trách nhiệm với duy nhất chính quyền quốc gia, không thể bị quá nhiều chỉ trích.

Vì viễn cảnh của sự thua thiệt hay có lợi thường có thể xúi giục đảng cầm quyền trong một vài tiểu bang đi chệch khỏi công lý và những cam kết tốt đẹp; nhưng những lệch lạc đó, không lan được đến các bang khác, kết quả là sẽ có rất ít hoặc không ảnh hưởng đến chính quyền quốc gia, sự cám dỗ này sẽ không có kết quả, các cam kết và công lý tốt đẹp sẽ được duy trì. Trường hợp hiệp ước hòa bình với Anh quốc đã bổ sung tính vững chắc to lớn cho lập luận này.

Vì, ngay cả đảng cầm quyền trong một tiểu bang cần được sắp xếp để chống lại những cám dỗ, nhưng những cám dỗ loại này vẫn có thể, thường là do những điều kiện khác biệt của tiểu bang, và có thể ảnh hưởng đến một số lượng lớn cư dân. Đảng đương quyền có thể không luôn luôn đủ năng lực, mặc dù sẵn lòng ngăn chặn hành động bất công được trù tính, hay trừng phạt những kẻ xâm lược. Nhưng chính quyền quốc gia không bị ảnh hưởng bởi các điều kiện của địa phương đó, hoặc sẽ không đưa ra những cam kết có lỗi với chính họ, hoặc không thiếu quyền lực, hoặc lệch lạc khi ngăn cản hay trừng phạt những sai phạm đó của các quốc gia nước ngoài.

Như vậy, những vi phạm các hiệp ước và các điều luật của các nước một cách ngẫu nhiên hoặc có tính toán tới chừng mực gây ra các nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG, họ vẫn chưa phải e sợ dưới một chính quyền Liên bang hơn là dưới một vài chính quyền nhỏ hơn, và về khía cạnh đó, chính quyền liên bang giúp cho sự AN TOÀN của nguời dân hơn cả.

Khi những nguyên nhân chiến tranh rõ ràng đó khởi phát từ những xung đột trực tiếp và bất chính, điều có vẻ rõ ràng với tôi là một chính quyền quốc gia tin cậy tạo ra an ninh to lớn chống lại các hiểm nguy thuộc loại đó hơn là có thể nhận được từ bất kỳ 4 tiểu quốc khác.

Vì những xung đột này thường gây ra bởi những cảm xúc giận dữ và quyền lợi của một bộ phận hơn là toàn bộ; của một vài bang hơn là Liên bang. Không chỉ duy nhất cuộc chiến tranh với người da đỏ yếu kém vì nó chưa gây ra những cuộc tấn công của chính quyền Liên bang hiện nay; mà có một vài trường hợp những kẻ thù địch người da đỏ đã bị kích động bởi sự quản lý không hợp lý của các tiểu bang riêng rẽ, các chính quyền hoặc không thể hoặc không sẵn sàng ngăn chặn và trừng phạt những kẻ tấn công, là nguyên nhân của sự tàn sát nhiều người dân vô tội.

Lân bang với các vùng lãnh thổ của Anh quốc và Tây Ban Nha, tiếp giáp với một số nước và không tiếp giáp với nước khác, được tự nhiên giới hạn khỏi các nguyên nhân tranh chấp đến sớm hơn với người dân biên giới. Các quốc gia biên giới nếu có, sẽ là những nơi bị sự thúc đẩy của sự kích động đột ngột đó, và một cảm nhận nhanh chóng những lợi ích và tổn thương rõ rệt, sẽ là nguyên nhân có thể nhất kích động chiến tranh với các nước này bởi xung đột trực tiếp; và không gì có thể ngăn ngừa một cách hiệu quả mối hiểm nguy đó như một chính quyền quốc gia, mà sự thông thái và cẩn trọng của nó không hề bị giảm bớt vì những cảm xúc tức giận, sẽ thúc đẩy các bên đối phó ngay lập tức.

Không chỉ ít nguyên nhân chiến tranh chính đáng hơn được chính quyền quốc gia đưa ra, mà chính quyền cũng sẽ có nhiều quyền lực hơn để xem xét và làm lắng dịu chúng một cách chân tình. Ở khía cạnh đó cũng như các khía cạnh khác, họ sẽ trở nên ấm nóng hơn, và Liên bang sẽ có nhiều khả năng để hành động một cách thận trọng hơn tiểu bang đang có tranh chấp. Lòng tự trọng của các tiểu bang, cũng như của người dân một cách tự nhiên đã cho phép họ biện minh cho mọi hành động của họ, và phản đối việc chấp nhận sự thật, hành động đúng và sửa chữa những sai lầm và vi phạm của họ. Trong các trường hợp như vậy, chính quyền quốc gia sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự kiêu hãnh này, mà sẽ bắt đầu kiềm chế và không thiên vị khi cân nhắc và quyết định đưa ra những biện pháp phù hợp nhất để gỡ ra khỏi các khó khăn đã đe dọa họ.

Hơn nữa, người ta biết rằng những hành động đền đáp, lời giải thích và bồi thường được thỏa mãn bởi một nhà nước liên bang mạnh dễ được chấp nhận hơn, trong khi sẽ bị từ chối vì không vừa ý nếu nó được đưa ra bởi một tiểu bang hoặc tiểu quốc ít được quan tâm và ít quyền lực hơn.

Vào năm 1685, bang Genoa đã xúc phạm vua Louis XIV, đã phải cố gắng để nhượng bộ ông ta. Ông ta đã yêu cầu họ phải cử ngài Tổng trấn, hay người đứng đầu địa phương cùng với 4 thượng nghị sỹ của họ sang Pháp để xin được tha thứ và chấp nhận sự xét xử của ông ta. Họ đã bị bắt buộc phục tùng vì hòa bình. Liệu vào dịp nào khác, bang này sẽ bị yêu cầu hay nhận được điều sỉ nhục tương tự từ Tây Ban Nha, Anh quốc, hay bất kỳ cường quốc nào khác?

PUBLIUS

Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 21 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: