hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên bang số 4 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ năm, 13 Tháng 8 2009 15:27

Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lực lượng quân sự ngọai bang

John Jay

Gửi người dân bang Nữu Ước

Bài viết VỪA RỒI của tôi đã ấn định một vài lý do tại sao sự an toàn của dân chúng chống lại những hiểm nguy có thể bị rơi vào bởi những nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG đưa ra sẽ được bảo đảm tốt nhất bởi chính quyền Liên bang hơn là các tiểu quốc khác; và những lý do đó chỉ ra rằng các nguyên nhân như vậy sẽ không chỉ hiếm khi được đưa ra hơn, mà sẽ cũng được xem xét bởi chính quyền quốc gia dễ dàng hơn hoặc bởi chính quyền tiểu bang hoặc các tiểu quốc đã đề nghị.

Nhưng sự an toàn của người dân Mỹ chống lại những hiểm nguy do thế lực NGOẠI BANG không chỉ phụ thuộc vào sự kiên nhẫn của họ không đưa ra các nguyên nhân chiến tranh CHÍNH ĐÁNG với các nước khác, mà còn phụ thuộc vào việc sắp đặt và sự tiếp nối của chính họ trong một tình huống như vậy để không KÍCH ĐỘNG sự thù địch hay lăng mạ; vì nó cần không được kéo theo có các nguyên nhân chiến tranh chính đáng cũng như NGỤY TẠO.

Điều đó là quá đúng, tuy đáng hổ thẹn nhưng có thể là do bản chất của con người, rằng các quốc gia nhìn chung sẵn sàng gây chiến bất cứ khi nào mà họ có hy vọng kiếm được gì đó từ cuộc chiến; nói cho đúng hơn, các quốc vương độc tài thường sẽ vẫn gây chiến khi đất nước họ không thu được lợi ích gì từ cuộc chiến tranh, mà chỉ đơn thuần vì mục tiêu và mục đích cá nhân, tỷ như thèm khát danh tiếng về quân sự, trả thù cho những lăng mạ cá nhân, tham vọng hay những thỏa thuận riêng tư nhằm mở rộng quyền lợi cho gia đình riêng và cho những đảng viên của họ. Những điều đó cộng với hàng loạt các lý do khác chỉ ảnh hưởng đến suy nghĩ về sự toàn quyền, thường kéo ông ta vào các cuộc chiến tranh không hợp đạo lý hay không phù hợp với tiếng nói và quyền lợi của nhân dân. Tuy nhiên, độc lập với những lý do gây chiến tranh thường nhận thấy nhiều hơn ở các vương quốc độc tài này, điều đáng được chúng ta chú ý còn có những nguyên nhân khác, ảnh hưởng đến các quốc gia như các vị vua chúa; mà một số họ được xem là sinh ra từ tình trạng và hoàn cảnh liên quan với chúng ta.

Chúng ta đã là đối thủ của Pháp và Anh quốc về ngư trường, và có thể cung cấp cho các thị trường của họ với giá rẻ hơn chính họ có thể làm, bất chấp các nổ lực nhằm ngăn chặn điều đó bởi những trợ giúp của chính họ hay các khoản thuế đối với cá nhập khẩu từ nước ngoài.

Chúng ta cũng đã trở thành đối thủ về hàng hải và vận tải biển với họ và hầu hết các nước Âu châu khác; và chúng ta sẽ làm thất vọng chính chúng ta nếu chúng ta tin rằng bất cứ ai trong số họ sẽ vui mừng khi thấy nó hưng thịnh; vì vận tải thủy của chúng ta không thể tăng lên mà không làm giảm khả năng của họ trong chúng mực nào đó, họ sẽ quan tâm hơn, và có nhiều chính sách để hạn chế hơn là thúc đẩy điều đó.

Trong việc buôn bán với Ấn Độ và Trung quốc, chúng ta nhảy vào với nhiều hơn một quốc gia, bởi vì điều đó giúp cho chúng ta chia sẻ những thuận lợi mà họ có được bằng các phương thức độc quyền, vì bằng cách ấy chúng ta cung cấp cho chính chúng ta những hàng hóa mà chúng ta thường phải mua của họ.

Sự mở rộng thương mại của chúng ta bằng chính các đội tàu của chúng ta không thể làm hài lòng bất kỳ quốc gia nào có lãnh thổ trên hoặc gần lục địa bắc Mỹ này, vì giá rẻ và chất lượng tuyệt vời của hàng hóa chúng ta, cộng thêm tình trạng kém cỏi của các vùng lân cận, họat động kinh doanh và giao dịch của các thương gia và nhà hàng hải của chúng ta, sẽ tạo cho chúng ta nhiều thuận lợi hơn các lãnh thổ đó có thể có được, phù hợp với ước muốn hay chính sách của các vùng chủ quyền tương ứng của họ.

Tây Ban Nha cho rằng nó dễ dàng đóng cửa sông Mississippi chống lại chúng ta ở một phía, và Anh quốc ngăn chặn chúng ta vào Saint Lawrence phía bên kia; cũng không ai trong họ sẽ cho phép các luồng nước khác giữa họ và chúng ta trở thành phương tiện để đi lại và giao thương với nhau.

Từ những luận điểm này và các suy xét tương tự như vậy, mà nếu thận trọng có thể được mở rộng và chi tiết hơn, dễ thấy rằng những đố kỵ và không thỏa mãn có thể trượt dần vào những dự tính và các thành viên nội các của các quốc gia khác, và rằng chúng ta không hy vọng họ sẽ lưu ý sự tiến bộ của chúng ta về sự hợp nhất, về sức mạnh và tầm quan trọng bởi đất và biển, với con mắt bình tâm và không phân biệt.

Người dân Mỹ nhận thức rằng các việc gây ra chiến tranh có thể xuất phát từ các tình trạng này, cũng như do tình trạng khác hiện không quá rõ ràng, và rằng bất cứ khi nào những lý lẽ như vậy có thể tìm được cơ hội và thời điểm thích hợp cho hành động, những ngụy tạo để tô vẽ và thanh minh cho chúng sẽ không thiếu. Do đó, một cách khôn ngoan họ xem xét sự liên hợp và một chính phủ quốc gia tin cậy như cần có phải đặt ra và giữ họ trong TÌNH TRẠNG NHƯ VẬY, thay cho việc KÍCH ĐỘNG chiến tranh, sẽ có xu hướng ngăn chặn và không khuyến khích việc đó. Tình trạng đó là trạng thái phòng vệ tốt nhất có thể và tất yếu phụ thuộc vào chính quyền, các lực lượng quân sự và tài nguyên của quốc gia.

Vì sự an toàn của tổng thể là mối quan tâm của tất cả mọi người, và không thể được lo liệu mà không cần chính quyền, hoặc một, một vài hay nhiều, cho phép chúng ta xem xét liệu một chính quyền tin cậy là không có khả năng hơn bất kỳ số lượng chính quyền nào khác đã đưa ra liên quan đến mục đích đang bàn.

Một chính quyền có thể lựa chọn và sử dụng chính các tài năng và kinh nghiệm của những người có năng lực nhất của chính nó, ở bất cứ nơi nào của Liên bang mà nó có thể nhận ra. Điều đó có thể phát triển thành những nguyên tắc chính sách đồng nhất. Chính sách đó có thể làm hài lòng, đồng thuận và bảo vệ một vài vùng và các thành viên, mở rộng lợi ích của việc lo trước của nó và những phòng ngừa cho mỗi vùng. Trong việc hình thành các hiệp ước, nó sẽ xem xét mối quan tâm của toàn thể, và các quyền lợi riêng của các vùng được gắn liền với quyền lợi đó của toàn thể. Nó có thể sử dụng các tài nguyên và sức mạnh của toàn thể để bảo vệ cho bất kỳ vùng riêng rẽ nào, và việc đó dễ dàng và mau lẹ hơn các chính quyền tiểu bang hoặc tiểu quốc tách rời có thể làm, vì thiếu sự phối hợp và thống nhất của hệ thống. Có thể đặt lực lượng quân đội tuân thủ một kế hoạch quy củ, bằng việc sắp xếp các sỹ quan của họ theo sự phụ thuộc với người đứng đầu địa phương như nó đã dự tính, thống nhất họ thành một quân đoàn và bằng cách đó làm cho họ hoạt động hiệu quả hơn khi bị chia nhỏ thành 13 hay 3 hoặc 4 bộ phận độc lập khác nhau.

Quân đội của vương quốc Anh sẽ thế nào nếu như quân đội Anh tuân theo chính quyền Anh, quân đội Scotland tuân theo chính quyền Scotland và quân đội xứ Wales tuân theo chính quyền xứ Wales? Giả sử một cuộc xâm chiếm xảy ra; 3 chính quyền đó sẽ làm được gì (ngay cả khi họ đồng ý hoàn toàn), với tất cả các lực lượng tương ứng của họ để họat động chống lại kẻ thù hiệu quả như là một chính quyền duy nhất của Vương quốc Anh sẽ đạt được?

Chúng ta đã nghe nói nhiều về các hạm đội của Anh quốc, và nếu chúng ta khôn ngoan sẽ có thể đến thời điểm khi mà các hạm đội của Hoa kỳ có thể lôi kéo sự chú ý. Thế nhưng nếu một chính quyền quốc gia đã không được chỉnh đốn hải quân Anh quốc đến mức tạo cho nó một nơi đào tạo thủy thủ, nếu một chính quyền quốc gia không phát huy hết mọi phương tiện và tài lực quốc gia để hình thành các hạm đội, thì sự cam đảm và sức mạnh của họ sẽ không bao giờ được tôn vinh. Hãy để cho nước Anh có hải quân và hạm đội của chính nó, cho Scotland có hải quân và hạm đội của nó, cho xứ Wales có hải quân và hạm đội của nó, cho Ireland có hải quân và hạm đội của nó. Để cho 4 vùng lập thành nên đế chế Anh được lãnh đạo bởi 4 chính quyền độc lập, và dễ nhận thấy sớm làm sao mỗi một trong họ sẽ suy yếu dần thành các đội quân tương đối tầm thường.

Áp dụng những thực tế này vào trường hợp của chính chúng ta. Để Hoa Kỳ bị phân chia thành 13, hoặc nếu bạn thích thành 3 hay 4 chính quyền độc lập, những đội quân nào mà họ có thể xây dựng và trả lương, hạm đội nào họ luôn muốn có? Nếu một tiểu quốc bị tấn công, liệu các nước khác có chạy đến cứu giúp, dùng xương máu và tiền bạc của họ để bảo vệ cho nó? Sẽ không có gì nguy hiểm cho họ khi được tôn thành trung lập bởi những hứa hẹn bên ngoài, hay bị quyến rũ bởi ham muốn hòa bình quá lớn để cúi đầu mạo hiểm với sự bình yên và sự an toàn hiện có của họ vì lân bang, của những người có lẽ bị họ ghen ghét, và họ thích thú khi thấy tầm quan trọng của lân bang đó bị thu nhỏ lại? Mặc dù cách xử lý như vậy là không khôn ngoan, song điều đó sẽ là lẽ tự nhiên. Lích sử của những nhà nước như Hy Lạp, và của các quốc gia khác đầy rẫy những trường hợp như vậy, và không phải là không chắc xảy ra điều đã thường xuyên xảy ra như thế trong quá khứ, sẽ lại xảy ra dưới những tình trạng tương tự.

Nhưng phải thừa nhận rằng họ cũng có thể sẵn sàng giúp các tiểu bang hoặc tiểu quốc bị tấn công. Như thế nào, khi nào và mức độ trợ giúp thế nào về nhân lực và tài lực sẽ được đưa ra? Ai sẽ chỉ huy liên quân, và người nào trong số đó sẽ nhận lệnh của ông ta? Ai sẽ thiết lập các điều khoản hòa bình, và trong trường hợp có tranh chấp, người trung gian nào sẽ quyết định cho họ và buộc họ phải ưng thuận? Những khó khăn và bất lợi khác nhau sẽ không thể tách rời khỏi tình huống như vậy; trong khi một chính quyền duy nhất trông nom các quyền lợi chung và phổ quát, cũng như kết hợp và quản lý sức mạnh và tài nguyên của toàn thể, sẽ thoát được tất cả những rắc rối đó, và xa hơn nữa là mang lại sự an toàn cho người dân.

Nhưng tình trạng của chúng ta có thể là gì, phải chăng liên minh vững chắc dưới một chính quyền quốc gia, hay tách ra thành một số tiểu liên bang, điều đó chắc chắn các quốc gia nước ngoài sẽ biết và xem xét nó một cách chính xác như nó làm; và họ sẽ hành động hướng tới chúng ta một cách phù hợp. Nếu họ thấy rằng chính quyền quốc gia của chúng ta được điều hành một cách tin cậy và hiệu quả, hoạt động thương mại của chúng ta được điều chỉnh một cách khôn ngoan, quân đội chúng ta được tổ chức đúng đắn và có kỷ luật, các nguồn tài nguyên và tài chính của chúng ta được quản lý một cách thận trọng, sự tin cậy chúng ta được lập lại, nhân dân ta được tự do, hài lòng và đoàn kết, họ sẽ tự nguyện nuôi dưỡng tình bạn với chúng ta hơn là gây ra sự oán giận của chúng ta. Nói một cách khác, nếu họ thấy chúng ta hoặc không có một chính quyền hiệu quả (mỗi tiểu bang làm đúng hay sai, vì có thể là phù hợp với quy tắc của nó), hoặc bị chia tách thành 3 hay 4 tiểu quốc, hoặc nước cộng hòa độc lập và có thể bất hòa, một nghiêng về Anh quốc, một theo Pháp quốc và nước thứ 3 theo Tây Ban Nha, và có lẽ đã chống đối lẫn nhau bởi 3 nước kia, trong mắt họ người Mỹ sẽ là những kẻ nghèo hèn, nhỏ mọn làm sao! Nước Mỹ sẽ có thể trở nên thế nào không chỉ với sự khinh miệt mà cả với sự xúc phạm của họ, và nhanh chóng làm sao để nhận ra kinh nghiệm đắt giá rằng khi một dân tộc hay gia đình bị phân chia như vậy, nó không bao giờ thôi bị chống lại bởi chính nó.

PUBLIUS


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 21 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: