hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên bang số 5 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ năm, 13 Tháng 8 2009 15:30

Các mối hiểm nguy liên quan đến Ảnh hưởng và Lực lượng quân sự ngọai bang

John Jay

Gửi người dân bang Nữu Ước

Trong lá thư ngày 1 tháng 7 năm 1706 gửi cho quốc hội xứ Scot, nữ hoàng ANNE đã đưa ra một số quan sát về tầm quan trọng của LIÊN HIỆP hình thành sau đó giữa Anh và Scotland, đáng được chúng ta chú ý. Tôi sẽ công bố ở đây một hoặc hai điều rút ra từ đó: “Một liên hiệp thành khối hoàn hảo sẽ là nền tảng vững chắc cho hòa bình dài lâu: Tôi sẽ bảo đảm cho tôn giáo, sự tự do và tài sản của bạn; loại bỏ những thù hận trong chính bản thân các bạn, những sự ghen ghét và sự khác biệt tồn tại giữa hai vương quốc chúng ta. Cần phải gia tăng sức mạnh, sự giàu có và hoạt động thương mại; và với liên minh này, toàn bộ hòn đảo sẽ được liên hiệp với nhau một cách thân thiện thoát khỏi tất cả những e ngại do lợi ích khác nhau, sẽ CÓ KHẢ NĂNG CHỐNG LẠI MỌI KẺ THÙ CHUNG CỦA NÓ.” “Chúng tôi khuyến cáo một cách nghiêm túc nhất với các bạn hãy bình tĩnh và nhất trí về vấn đề quan trọng và lớn lao này, rằng liên hiệp có thể đưa đến một kết quả hạnh phúc, là cách thúc duy nhất HIỆU QUẢ để bảo đảm niềm hạnh phúc trong hiện tại và tương lai cho chúng ta, và làm thất vọng những mưu đồ của các kẻ thù của các bạn và chúng tôi, những kẻ không còn nghi ngờ gì sẽ nhân cơ hội này, DÙNG NHỮNG NỖ LỰC CUỐI CÙNG CỦA HỌ ĐỂ NGĂN CẢN HOẶC LÀM CHẬM TIẾN TRÌNH LIÊN HIỆP NÀY.”

Hãy nhớ lại bài báo trước rằng sự yếu kém và phân chia trong nước sẽ kéo theo những nguy hiểm từ ngọai quốc; và rằng không gì sẽ có khả năng bảo vệ chúng ta khỏi chúng hơn là một chính quyền liên bang, mạnh mẽ và tin cậy bởi chính chúng ta. Chủ đề này đã được viết nhiều và không thể dễ dàng nói hết được.

Lịch sử của Vương quốc Anh là một trong đó mà chúng ta nhìn chung đã quen thuộc nhất, và điều đó cho chúng ta nhiều bài học giá trị. Chúng ta có thể hưởng lợi từ kinh nghiệm của họ mà không phải trả cái giá mà họ đã phải trả. Mặc dù cảm giác chung có vẻ như rõ ràng rằng dân chúng hòn đảo này chỉ nên thuộc một quốc gia, song cho đến bây giờ chúng ta vẫn thấy rằng họ đã đồng ý chia thành 3 nước từ rất xa xưa, và rằng 3 nước đó hầu như liên tục bị lôi kéo vào những tranh chấp và chiến tranh với nhau. Mặc dù lợi ích thực sự của họ tương ứng với các nước Âu châu lục địa là hoàn toàn giống nhau, ngay cả trên cơ sở các mưu đồ, chính sách và thực tiễn của những nước đó, những đố kỵ lẫn nhau giữa họ vẫn mãi mãi tồn tại trong giận dữ, và trong nhiều năm dài họ đã cảm thấy phiền phức và khó chịu nhiều hơn là thấy hữu ích và giúp đỡ nhau.

Người dân Mỹ có nên chia tách chính họ thành 3 hay 4 tiểu quốc, mà những điều tương tự sẽ không xảy ra? Những đố kỵ giống như thế sẽ không xuất hiện, và được ấp ủ theo cùng cách thức? Thay vì được “liên kết thân thiện” và thoát khỏi tất cả những e dè vì “quyền lợi” khác nhau, ghen tỵ và đố kỵ sẽ sớm dập tắt sự tự tin và thân thiện, và các quyền lợi cục bộ của mỗi tiểu quốc sẽ thay cho quyền lợi chung của toàn thể dân Mỹ, sẽ là mục đích duy nhất trong chính sách và hành động của họ. Vì vậy, giống như hầu hết các quốc gia TIẾP GIÁP, họ sẽ luôn luôn hoặc gắn với tranh chấp và chiến tranh, hoặc liên tục sống trong sự nghi kỵ nhau.

Những người chủ trương cho 3 hay 4 tiểu quốc lạc quan nhất không thể chứng minh một cách hợp lý rằng họ sẽ duy trì lâu dài vị trí tương đương một cách chính xác về sức mạnh, ngay cả khi điều đó là để hình thành nên chúng lúc ban đầu, nhưng phải thừa nhận một thực tiễn là, vào lúc này những người trù tính còn có thể bảo đảm kéo dài sự bình đẳng như vậy? Không phụ thuộc vào những điều kiện địa phương thường sẽ có xu hướng gây ra và làm tăng quyền lực ở một vùng và cản trở sự tiến triển của nó ở những vùng khác, chúng ta cần phải khuyếch trương những hiệu quả của chính sách tốt hơn và sự quản lý tin cậy đó sẽ có thể chỉ ra chính quyền của một vùng sẽ vượt lên trên phần còn lại, và bởi vậy tính bình đẳng tương đối về sức mạnh và công lao của họ sẽ bị phá hủy. Vì không thể giả thiết rằng mức độ giống nhau về chính sách lành mạnh, sự thận trọng, và nhìn xa trông rộng sẽ được tuân thủ một cách đồng nhất trong mỗi một tiểu quốc này trong những năm dài tiếp theo.

Bất kỳ lúc nào, và do nguyên nhân gì, điều đó cũng có thể xảy ra, và sẽ xảy ra rằng chỉ một trong những tiểu bang hoặc tiểu quốc này sẽ vượt lên trên về tầm quan trọng chính trị cao hơn nhiều so với mức độ của các nước lân bang, lúc đó các lân bang sẽ nhìn nó với con mắt đố kỵ và e sợ. Cả hai cảm xúc mạnh mẽ đó sẽ làm cho các lân bang hướng tới khuyến khích, nếu không phải là thúc đẩy bất kỳ việc gì có tiềm năng làm giảm bớt mức quan trọng của nó; và cũng sẽ ngăn cản họ tiến hành các biện pháp được tính toán để tiến bộ hay thậm chí để duy trì sự thịnh vượng của nó. Sẽ không mất nhiều thời gian để cho nước đó nhận ra các khuynh hướng không thân thiện này. Nó sẽ bắt đầu ngay, không chỉ mất niền tin vào các nước lân bang, mà còn cảm thấy cách sắp xếp không có lợi ích tương đương của họ với nó. Một cách tự nhiên nghi ngờ sinh ra nghi ngờ, và bởi không còn gì là thiện ý và cách xử sự tốt đẹp sẽ nhanh chóng mất đi hơn do sự ghen ghét đến mức ác cảm và sự đổ lỗi theo thành kiến, hoặc biểu hiện hoặc ngụ ý.

Miền Bắc thường là vùng có tiềm lực, và nhiều điều kiện địa phương có thể làm cho phần lớn miền bắc của các tiểu quốc đề nghị, không còn nghi ngờ sẽ mạnh hơn bất kỳ vùng nào khác trong một giai đoạn không xa lắm. Ngay khi việc này sẽ trở nên rõ ràng, NHÓM MIỀN NAM sẽ kích động bởi những ý tưởng và tình cảm tương tự như đã hình thành trước đó ở các vùng miền Nam Âu châu, ngay ở các vùng phía Nam hơn của bắc Mỹ. Dường như cũng không phải là một sự phỏng đoán vội vàng rằng những nhóm người trẻ tuổi thường dễ bị xúi giục để tìm kiếm của cải trên những cách đồng tươi đẹp và không khí êm dịu hơn của những người láng giềng sang trọng và tinh tế hơn.

Những người xem xét kỹ lịch sử những sự phân chia và những tiểu quốc tương tự sẽ thấy vô số lý do để e ngại rằng những việc suy tính đó sẽ không có ý nghĩa khác hơn với những người dân láng giềng vì họ sẽ là người dân biên giới; rằng họ hoặc sẽ yêu thích hoặc tin cậy nhau, nhưng ngược lại sẽ là nạn nhân của mối bất hòa, đố kỵ, và làm tổn thương nhau; tóm lại chính xác là họ sẽ đặt chúng ta vào tình trạng mà không còn nghi ngờ gì một số quốc gia muốn thấy, có nghĩa là, CHỈ MẠNH MỒM VỚI NHAU.

Trên cơ sở những suy xét này, dường như các quý ông đó, những người cho rằng các liên minh tấn công và phòng thủ có thể hình thành giữa các tiểu quốc đã sai lầm lớn, và có thể dẫn đến việc kết hợp hoặc liên minh dựa trên ý muốn của các thế lực quân sự và tài nguyên, sẽ cần thiết để thiết lập và duy trì chính họ trong trạng thái mạnh về quốc phòng chống lại những kẻ thù địch từ ngoại bang.

Khi nào các tiểu bang độc lập, bị chia tách thành tiểu quốc như Anh quốc và Tây Ban Nha đã từng bị chia cắt trước đây, sẽ kết hợp lại trong liên minh như vậy hay thống nhất các lực lượng của họ chống lại cùng một kẻ thù nước ngoài? Các tiểu liên bang đề nghị sẽ là CÁC QUỐC GIA KHÁC NHAU. Mỗi quốc gia sẽ có trao đổi thương mại với các đối tác nước ngoài của nó để điều chỉnh theo các hiệp ước khác nhau; và vì sản phẩm và hàng hóa của họ là không giống nhau và thích hợp cho những thị trường khác nhau, như vậy những hiệp ước đó sẽ khác nhau về bản chất. Những mối lo về thương mại khác nhau chắc chắn sẽ tạo ra những lợi ích khác nhau, dĩ nhiên cả mức độ liên kết chính trị khác nhau và giao thiệp với các quốc gia nước ngài khác nhau. Vì điều có thể và có lẽ sẽ xảy ra là một quốc gia nước ngoài có thể đang có chiến tranh với người thuộc bang MIỀN NAM sẽ là nước khát khao duy trì hòa bình và hữu nghị với người thuộc bang MIỀN BẮC nhất. Do đó, một liên minh trái ngược với quyền lợi trước mắt của họ như vậy sẽ không dễ dàng hình thành, và nếu hình thành được cũng sẽ không được tôn trọng và thực hiện với sự tin tưởng hoàn toàn.

Nói cho đúng hơn, còn quá xa để cho Mỹ, giống như ở Ân châu, các quốc gia lân bang, hành động theo sự thôi thúc của các quyền lợi đối kháng và cảm xúc không thân thiện, sẽ thường thấy tham gia vào các bên khác nhau. Hãy xem xét sự xa cách của chúng ta với Âu châu, sẽ là tự nhiên hơn để các tiểu quốc này e sợ những mối hiểm nguy từ nhau hơn là từ các nước xa xôi, và do vậy nên mỗi một trong chúng sẽ khao khát để bảo vệ chống lại nhau với sự trợ giúp của các liên minh ngoại quốc, hơn là để chống lại những hiểm nguy từ chính ngoại quốc bằng các liên minh giữa chính các tiểu liên bang với nhau. Và ở đây chúng ta cũng đừng quên nó sẽ chấp nhận các chiến hạm nước ngoài vào cảng, cũng như quân đội ngoại quốc vào đất nước của chúng ta dễ dàng hơn bao nhiêu so với việc thuyết phục hay bắt buộc họ rời khỏi. Bao nhiêu vùng đất mà đế chế La Mã và các cường quốc khác đã xâm chiếm được theo những phương thức liên minh trong quá khứ, và những điều cách tân mà họ đã làm theo cùng phương thức đã đưa vào trong những chính quyền của những nước mà họ giả vờ bảo vệ đó.

Vậy thì, hãy để cho những người ngay thẳng phán xét, liệu sự phân chia nước Mỹ thành bất kỳ số vùng lãnh thổ có chủ quyền đã đề nghị nào sẽ có khuynh hướng bảo đảm cho chúng ta chống lại những kẻ thù địch và sự can thiệp không hợp lý của các quốc gia nước ngoài.

PUBLIUS


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 22 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: