hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Thư Liên bang số 38 PDF. In Email
Thư Liên Bang Hoa kỳ
Viết bởi Ban biên tập   
Thứ tư, 09 Tháng 9 2009 10:45

Tiếp cùng chủ đề, và sự không mạch lạc của những phản bác đã đưa ra chống kế hoạch mới
James Madison

Gửi người dân bang New York
Điều không kém phần đáng chú ý trong tất cả các trường hợp được ghi nhận trong giai đoạn lịch sử cổ đại, nơi mà chính quyền đã được thiết lập thông qua tranh luận và đồng thuận, là nhiệm vụ định hình chính quyền đã không được giao phó cho một hội đồng, mà được thực hiện bởi một số công dân riêng rẽ với khả năng khôn ngoan hơn hẳn và tính liêm chính được thừa nhận.

Chúng ta được biết, Minos là người sáng lập chính quyền nguyên thủy của đảo Crete, cũng như Zaleucus là người sáng lập chính quyền vùng Locri. Đầu tiên là Theseus, và sau ông ta là Draco và Solon, đã thành lập nên chính quyền Athens. Lycurgus là nhà lập pháp của vùng Sparta. Nền tảng cho chính quyền nguyên thủy của Rome được đặt ra bởi Romulus, và công việc được hoàn tất bởi hai người kế tục ông thông qua bầu cử, Numa và Tillius Hostilius. Bằng việc bãi bỏ hoàng tộc để thay vào đó chính quyền chấp chính bởi Brutus, người đã tiến dài về phía trước bằng một dự án cho việc cải cách mà ông ta đã thừa nhận được Tullius Hostilius chuẩn bị, và với bài diễn văn đó, ông ta đã nhận được sự tán thành và thông qua bởi thượng viện và nhân dân. Lời bình luận này cũng có thể áp dụng được cho các chính quyền liên bang. Người ta đã dạy chúng ta rằng, Amphictyon là tác giả của việc đó và nó được mang tên ông. Liên minh Achaean đã được sinh ra lần đầu tiên bởi Achaeus, và lần thứ hai bởi Aratus. (Đoạn này nói về các vị thần trong thần thoại Hy lạp, cũng như những nhà lập pháp và các địa danh trong lịch sử Hy-La cổ đại).

Mức độ ảnh hưởng nào mà các nhà lập pháp nổi tiếng này có thể có được từ các văn bản lập pháp tương ứng của họ, hay chúng có thể được phủ bằng quyền lực hợp pháp của nhân dân bao lâu, trong mọi trường hợp là không thể xác định. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, văn bản đó đã được hợp thức một cách chính xác. Draco dường như đã được dân chúng Athens trao cho các quyền không hạn chế để cải cách chính quyền và các bộ luật của nó. Và theo Plutarch, Solon, theo một phương thức bắt buộc ông ta đảm trách quyền lực duy nhất và tuyệt đối trong việc lập mới hiến pháp thông qua quyền bầu cử phổ thông của đồng bào ông. Các văn bản dưới thời Lycurgus là ít chuẩn mực hơn, phải cho đến khi những người chủ trương ủng hộ cho việc cải cách thông lệ có thể thắng thế, tất cả họ sẽ hướng mắt vào những nỗ lực đơn độc của con người yêu nước và là nhà hiền triết đó, thay cho việc tìm kiếm để đưa ra một cuộc cách mạng bởi sự can thiệp từ hội nghị bàn tròn của các công dân.

Do đâu mà có thể xảy ra việc một dân tộc, đố kỵ như người dân Hy Lạp về quyền tự do của họ, đã từ bỏ các quy tắc cẩn trọng tới mức đặt vận mệnh của họ vào một công dân duy nhất? Do đâu mà người dân Athens, những người sẽ không phải tham gia quân đội lại phải tuân lệnh của chưa tới chục vị tướng, và là những người không đòi hỏi bằng chứng đe dọa quyền tự do của họ nào khác hơn phẩm chất cao cả của đồng bào, đã xem một công nhân nổi tiếng là người phù hợp để gửi gắm tương lai của chính họ và con cháu họ, hơn một hội đồng công dân chọn lọc từ những suy tính chung của họ, mà có thể được trông đợi là khôn ngoan hơn, cũng như an toàn hơn? Những câu hỏi này không thể được trả lời đầy đủ mà không giả thiết rằng những nỗi lo lắng về sự bất hòa và chia rẽ trong số những người cố vấn đó vượt quá nỗi sợ về sự bội bạc và bất lực của một cá nhân duy nhất. Tương tự như vậy, lịch sử đã dạy chúng ta về những khó khăn mà những nhà cải cách nổi tiếng này đã phải vượt qua chúng, cũng như những thủ đoạn mà họ buộc phải thực hiện để những cải cách của họ có hiệu lực. Solon, người dường như đã cổ vũ cho một chính sách tùy cơ ứng biến, thú nhận rằng ông ta đã không trao cho những người đồng hương ông một chính quyền phù hợp nhất với hạnh phúc của họ, mà là chính quyền có thể chịu đựng tốt nhất những thành kiến chỉ trích của họ. Và Lycurgus, trung thành hơn với mục đích của mình, bị chi phối bởi tính cần thiết phối hợp giữa một phần bạo lực và quyền năng siêu nhiên để bảo đảm thành công cuối cùng của ông ta bởi sự hy sinh chủ động, đầu tiên của đất nước ông ta và sau đó là cuộc sống của chính ông ta. Nếu như những bài học này dạy chúng ta, một mặt khâm phục những tiến bộ đã được người dân Mỹ thực hiện dựa trên mô hình cổ đại trong việc chuẩn bị và xây dựng những kế hoạch thường xuyên cho chính quyền mà họ phụng sự không ít, mặt khác cảnh báo chúng ta về những mối hiểm nguy và khó khăn liên quan đến các cuộc thử nghiệm này, là do sự khinh suất lớn trong việc nhân rộng chúng một cách không cần thiết.

Điều phỏng đoán không hợp lý là những sai lầm có thể nằm trong kế hoạch của hội nghị phần nào bắt nguồn từ khiếm khuyết của kinh nghiệm trước đó về vấn đề khó khăn và phức tạp này, hơn là từ sự thiếu chính xác và thiếu thận trọng trong việc khảo sát kinh nghiệm đó; và kết quả sẽ là không biết chắc cho đến khi một thử nghiệm thực tế sẽ vạch chúng ra? Phỏng đoán này có thể được đưa ra, không chỉ bởi nhiều suy ngẫm về bản chất chung, mà bởi trường hợp riêng của các Điều luật Liên bang. Có thể thấy rằng trong số vô số những phản đối và sửa đổi bổ sung được gợi ý bởi một vài tiểu bang, khi những điều luật này được đệ trình để họ thông qua, không một phản đối nào được ghi nhận có ám chỉ đến sai lầm lớn và cơ bản mà tự nó đã bộc lộ ra trong thử nghiệm thực tế. Và nếu chúng ta loại ra những quan sát mà New Jersey đã chỉ đạo thực hiện, do tình hình của địa phương họ, hơn là bởi sự thấy trước khác thường của nó, điều có thể phải bàn cãi liệu một gợi ý duy nhất là đủ quan trọng để biện minh cho việc xem xét lại hệ thống. Tuy nhiên, có vô số lý do để cho rằng những phản đối này là không quan trọng, chúng sẽ gắn liền với tính không thể thay đổi rất nguy hiểm, trong một số tiểu bang, sự hăng hái với những ý kiến và quyền lợi được cho là của họ đã bị kiềm chế bởi tình cảm mạnh mẽ hơn về việc tự trị. Chúng ta có thể nhớ lại, một tiểu bang đã cố chấp vài năm từ chối việc nhất trí của nó, mặc dù kẻ thù vẫn còn nằm trong toàn bộ tiến trình tại cửa ngõ đất nước, hay đúng hơn là chính trong lòng đất nước ta. Cũng không phải là tiểu bang dễ bị tác động đó cuối cùng đã bị ảnh hưởng bởi sự kém năng động hơn là sự run sợ bị buộc tội kéo dài những tai họa cho cộng đồng, và gây nguy hiểm cho sự kiện đang bàn luận. Tất cả những độc giả vô tư sẽ thực hiện những suy ngẫm phù hợp với các sự kiện trọng đại này.

Một bệnh nhân thấy bệnh rối loạn chức năng của anh ta xấu đi hàng ngày, và rằng một liệu pháp hiệu quả có thể là không chậm trễ được nữa mà không để hậu quả vô cùng nguy hiểm, sau khi suy đi xét lại một cách điềm tĩnh về tình cảnh của mình, đánh giá khả năng của các bác sỹ khác nhau, chọn và mời những người trong đó mà anh ta xét thấy có khả năng tiến hành cứu chữa nhất, và làm cho anh ta tin cậy nhất. Các bác sỹ rất chú tâm; trường hợp của bệnh nhân được kiểm tra cẩn thận; hội đồng tư vấn được tổ chức; họ nhất trí cho rằng các triệu chứng là nguy hiểm, nhưng với trường hợp đó, rất hy vọng là việc cứu chữa thích hợp và kịp thời có thể được thực hiện để tạo ra một sự cải thiện thể trạng cho anh ta. Họ hoàn toàn đồng ý trong việc kê đơn điều trị, ma với nó tác dụng tốt đẹp này sẽ được tạo ra. Tuy nhiên, ngay khi đơn thuốc được đưa ra, một số người can thiệp và không từ chối thực tế hay sự nguy hiểm của bệnh rối loạn chức năng đó, cam đoan với bệnh nhân rằng đơn thuốc sẽ gây hại đối với thể trạng của anh ta, gây đau đớn đến chết chắc, và ngăn anh ta sử dụng nó. Có thể bệnh nhân không đòi hỏi một cách hợp lý, rằng các tác giả của nó ít nhất đã đồng ý với nhau rằng một số liệu pháp khác phải được thay thế, trước khi anh ta mạo hiểm tuân theo lời khuyên này? Và nếu anh ta thấy họ khác nhau nhiều cũng như khác với nhóm tư vấn đầu tiên của anh ta, anh ta sẽ thận trọng không hành động bằng việc thử biện pháp điều trị được nhất trí khuyến cáo bởi nhóm đầu tiên, hơn là lắng nghe những người có thể hoặc không từ chối tính cần thiết của liệu pháp tức thời, hoặc cũng không đồng ý liệu pháp đang đề nghị? Bệnh nhân đó trong trường hợp này là nước Mỹ tại thời điểm này. Nó đã nhận biết được tình trạng bệnh tật của nó. Nó đã có được một khuyến cáo đồng lòng và đầy đủ của những người mà chính nó lựa chọn một cách thận trọng. Và rồi nó bị cảnh báo bởi những người khác chống lại việc tuân theo khuyến cáo này vì có nguy cơ để lại những hậu quả chết người nhất. Những người răn bảo từ chối thực tế hiểm nghèo của nó? Không! Họ từ chối tính cấp thiết của một số liệu pháp nhanh và mạnh? Không! Vậy thì họ đã đồng ý với bất kỳ hai điều trong đó là những phản đối của họ đối với liệu pháp đã đề nghị, hay là một biện pháp thích hợp phải được thay thế? Hãy để họ biện hộ cho chính họ. Nhóm người này bảo chúng ta rằng Hiến pháp đề nghị phải bị từ chối, bởi vì nó không phải là một liên minh của các tiểu bang, mà là một chính quyền bên trên các tiểu bang. Nhóm khác thừa nhận rằng nó phải là một chính quyền bên trên các tiểu bang với một mức độ nhất định, nhưng không phải với mức độ đã đề nghị. Nhóm thứ ba không có chủ định một chính quyền trên các tiểu bang, hay phạm vi đề nghị mà là cần phải có một bản tuyên ngôn nhân quyền. Nhóm thứ tư nhất trí về tính cần thiết tuyệt đối của một bản tuyên ngôn nhân quyền, nhưng cho rằng nó phải được giải thích, không phải là về các quyền riêng tư của mỗi cá nhân, mà là về các quyền hạn trao cho các tiểu bang trong khả năng chính trị của chúng. Nhóm thứ 5 với ý kiến rằng một bản tuyên ngôn nhân quyền thuộc bất kỳ loại nào sẽ là không cần thiết và đặt không đúng chỗ, và rằng kế hoạch sẽ không thể bác được ngoài quyền hạn điều chỉnh thời điểm và vị trí bầu cử tai hại. Một nhóm phản đối trong tiểu bang lớn tố cáo ầm ỹ về tính bình đẳng về những người đại diện phi lý trong Thượng viện. Nhóm phản đối ở tiểu bang nhỏ cũng kịch liệt chống lại tính bất bình đẳng nguy hiểm trong Hạ viện. Từ khu vực này, chúng tôi được cảnh báo bởi những phí tổn đáng ngạc nhiên, từ một số người đang quản trị chính quyền mới. Từ một khu vực khác, và đôi khi từ cùng một vùng trong một dịp khác, phàn nàn rằng Quốc hội sẽ chỉ là hình bóng của những người đại diện, và rằng chính phủ sẽ ít bị phản đối hơn nếu số lượng và chi phí được tăng lên gấp đôi. Người yêu nước trong Thượng viện không liên quan nhập khẩu hay xuất khẩu, thấy rõ những phản đối không thể khắc phục được chống lại quyền thu thuế trực thu. Đối phương yêu nước trong tiểu bang xuất khẩu và nhập khẩu lớn không phải là ít bất mãn cho rằng gánh nặng thuế tổng thể có thể phải đưa vào việc tiêu thụ. Nhà chính trị này khám phá xu hướng quân chủ trực tiếp và không thể cưỡng lại trong Hiến pháp; điều cũng được bảo đảm là nó sẽ kết thúc thời đại quý tộc. Nhà chính trị khác bị bối rối khi nói cái nào trong những thể chế này cuối cùng sẽ được thừa nhận, nhưng quan niệm rõ ràng phải là cái này hay cái kia trong chúng; trong khi người thứ tư người không kém tự tin xác nhận rằng Hiến pháp quá xa do có thiên hướng dẫn tới hoặc một trong những nguy hiểm này, rằng sức nặng về phía đó sẽ không đủ để giữ cho thể chế này đứng thẳng và vững chắc chống lại những xu hướng ngược lại với nó. Nhóm chống đối khác Hiến pháp khác, cho rằng các bộ phận lập pháp, hành pháp và tư pháp được phối hợp theo một phương thức như vậy sẽ phủ nhận tất cả các lý tưởng của chính quyền hợp pháp và tất cả những phòng ngừa cần thiết ủng hộ quyền tự do. Trong khi phản đối này truyền bá với những biểu hiện chung chung và mập mờ, song cũng có một vài người chấp nhận ủng hộ nó. Mỗi chúng ta hãy đứng ra giải thích cho riêng mình, và hiếm có bất kỳ hai người nào đồng ý một cách chính xác về vấn đề này. Trong con mắt của một người sự tiếp nối giữa Thượng viện với Tổng thống trong quyền hạn bổ nhiệm các công chức tương ứng, thay cho việc trao quyền hành pháp này cho chỉ mình Hành pháp, là điều xấu xa trong việc tổ chức chính quyền. Với người khác, việc lọai trừ Hạ viện, của chỉ một số đơn độc có thể là sự bảo đảm chính đáng chống lại tham nhũng và những lệch lạc trong việc thực thi quyền hạn này, là đáng ghét như nhau. Với những người khác nữa, quyền hành của tổng thống dành cho bất kỳ sự chia sẻ quyền lực nào, từng hẳn là động cơ nguy hiểm trong tay của người đứng đầu hành pháp, là một sự vi phạm không thể tha thứ trong những phương châm đố kỵ cộng hòa. Theo một số người, không phần nào của cách sắp xếp chính quyền là không thể chấp nhận hơn thử nghiệm về những cáo buộc bởi Thượng viện, là thành viên luân phiên của cả hai bộ phận lập pháp và hành pháp, khi quyền hạn này thuộc về bộ phận tư pháp một cách quá rõ. Những người khác đáp lại “Chùng tôi hoàn toàn đồng tình”, với “phản đối phần này của kế hoạch, nhưng chúng tôi có thể không bao giờ đồng ý rằng sự tham khảo về những cáo buộc đối với quyền hạn tư pháp sẽ là sửa đổi cho sai lầm này. Cơ bản là chúng tôi không muốn một tổ chức sinh ra từ những quyền hạn to lớn đã đặt vào ngành tư pháp đó”. Ngay cả trong số những người bảo trợ nhiệt thành cho hội đồng tiểu bang, biến thể không thể dung hòa nhất được phát hiện liên quan đến thể chế trong đó nó phải được thiết lập. Yêu cầu của một quý ông là hội đồng cần bao gồm một số nhỏ những người được bổ nhiệm bởi hầu hết các ngành lập pháp. Những người khác sẽ thích một số lượng lớn hơn, và xem nó như điều kiện cơ bản mà việc bổ nhiệm này cần được thực hiện bởi chính Tổng thống.

Vì điều đó có thể không gây xúc phạm đối với những tác giả chống lại kế hoạch của Hiến pháp liên bang, chúng ta hãy giả thuyết rằng họ là những người nhiệt huyết nhất, như vậy họ cũng là những người khôn ngoan nhất, người nghĩ rằng các việc đó là không phù hợp với nhiệm vụ đã giao phó cho họ trong hội nghị vừa qua, và rằng một kế hoạch tốt hơn và khôn ngoan hơn là có thể và sẽ phải được thay thế. Chúng ta hãy giả thuyết xa hơn rằng đất nước họ nên đồng tình cả về ý kiến có lợi này đối với phẩm chất của họ, và về ý kiến không có lợi của họ đối với hội nghị; và vì vậy nên tiến tới tổ chức chúng thành một hội nghị thứ hai, với những quyền hạn đầy đủ, và với mục đích rõ ràng nhằm sửa lại và thiết lập lại công việc của hội nghị đầu tiên. Cuộc thực nghiệm đã được tiến hành nghiêm túc, mặc dù nó đòi hỏi một số nỗ lực để xem xét việc đó một cách nghiêm túc thậm chí là trong tưởng tượng, tôi để mặc nó được quyết định bởi ví dụ về những ý kiến vừa đưa ra, phải chăng với tất cả sự thù địch của họ đối với những người tiền nhiệm, họ sẽ đi trệch quá xa khỏi ví dụ họ đưa ra trong bất kỳ điểm nào, vì những cuộc tranh luận của chính họ sẽ đặc trưng bằng bất hòa và náo động; và liệu Hiến pháp bây giờ truớc khi công khai, sẽ không có được một cơ hội trường tồn phải có, giống như Lycurgus đã đem lại cho hiến pháp vùng Sparta bằng việc thực hiện thay đổi nó trong lần trở về từ chốn lưu đày và cõi chết của chính ông ta, nếu như nó được thông qua ngay lập tức, và được tiếp tục mạnh mẽ, mà không chờ cho tới khi một bản hiến pháp TỐT HƠN, nhưng cho đến khi bản hiến pháp KHÁC được chấp nhận bởi hội đồng các nhà lập pháp mới này.

Điều vừa ngạc nhiên vừa đáng tiếc là những người đã nêu ra quá nhiều chỉ trích chống lại Hiến pháp mới sẽ không bao giờ nhớ rằng các khiếm khuyết của hiến pháp đó phải được thay đổi. Không cần thiết cái trước đó phải hoàn thiện; có khả năng là cái sau đó lại dở dang hơn. Sẽ không ai từ chối đổi cỏ lấy bạc hay vàng, chỉ vì trong đó có chứa một số hợp kim. Cũng không ai từ chối rời khỏi nơi cư ngụ bị tàn phá và đổ nát đổi lấy tòa nhà rộng rãi và chắc chắn, chỉ vì tòa nhà đó không có cổng vòm, hay bởi vì một số phòng có thể nhỏ hơn hay lớn hơn chút đỉnh, hoặc vì trần nhà cao hơn hay thấp hơn điều tưởng tượng mà anh ta đã trù tính cho chúng. Song việc khước từ những chuyện loại này, không tự nói lên đa phần các phản đối chính yếu đã đưa ra chống hệ thống mới có sức nặng chục lần chống lại Liên bang hiện hành hay sao? Quyền thu tiền thuế không giới hạn thuộc sự kiểm soát của chính quyền liên bang có nguy hiểm? Quốc hội hiện nay có thể ban ra những lệnh trưng thu với bất kỳ khoản tiền nào mà họ thích, và các tiểu bang bị yêu cầu phải cung cấp chúng một cách hợp hiến; họ có thể phát hành các loại tín dụng miễn là chúng sẽ trả thay cho tiền giấy; họ có thể mượn cả ở nước ngoài và trong nước, miễn là tiền lãi sẽ được thanh toán thêm. Quyền lực không giới hạn trong việc tuyển quân có nguy hiểm? Liên bang cũng trao cho Quốc hội quyền lực đó; và họ đã bắt đầu sử dụng quyền đó rồi. Điều không thích hợp và không an toàn là khi kết hợp các quyền lực khác nhau của chính quyền trong sự kiểm soát của cùng một nhóm người? Quốc hội, chỉ gồm một nhóm người, là nơi duy nhất giữ mọi quyền lực của liên bang. Điều đó có là đặc biệt nguy hiểm khi trao chùm chìa khóa ngân khố, và mệnh lệnh quân đội vào cùng một nguồn? Liên bang trao cả hai việc đó cho Quốc hội kiểm soát. Bản tuyên ngôn nhân quyền có cần thiết đối với quyền tự do? Liên bang không có bản tuyên ngôn nhân quyền. Phản đối chống lại hiến pháp mới là vì nó trao quyền hợp pháp cho Thượng viện để thiết lập các hiệp ước phù hợp các điều luật của địa phương, với sự đồng tình của Hành pháp? Quốc hội hiện nay, không có bất kỳ sự giám sát nào như vậy, có thể xây dựng các hiệp ước mà chính họ tuyên bố là điều luật tối cao của địa phương, và hầu hết các tiểu bang phải công nhận. Việc nhập khẩu các nô lệ được Hiến pháp mới cho phép trong 20 năm? Theo hiến pháp cũ việc đó được phép vĩnh viễn.

Tôi vẫn phải nói rằng, việc phối hợp quyền lực này tuy nguy hiểm, có thể chỉ là trong lý thuyết, nó được làm cho vô hại bởi sự phụ thuộc của Quốc hội vào tiểu bang trong cách thức thực hiện chúng; rằng tuy khối quyền lực có thể là to lớn, nhưng trong thực tế đó là khối quyền lực khó sử dụng. Tiếp theo, điều thứ nhất, tôi muốn nói rằng Liên bang được nuôi dưỡng vẫn bằng cách thức rất điên rồ vừa tuyên bố những quyền hạn nhất định của chính quyền liên bang là tuyệt đối cần thiết, vừa đồng thời làm cho chúng vô hiệu tuyệt đối; và điều thứ hai là nếu Liên bang được tiếp tục kéo dài mà không được thay thể bởi chính quyền tốt hơn, những quyền lực hiệu quả hoặc là phải được trao cho, hoặc được đảm đương bởi Quốc hội hiện hành; với một trong hai sự kiện đó, điều trái ngược vừa tuyên bố sẽ giữ vững một cách tin cậy. Nhưng điều này không phải là tất cả. Vì khối quyền lực khó sử dụng này đã trở thành quyền không cần thiết, dẫn tới nhận ra tất cả những hiểm nguy có thể là đáng ngại do việc thiết lập chính quyền tối cao của Liên bang một cách khiếm khuyết. Điều đó giờ đây không còn là suy đoán và hy vọng, rằng lãnh thổ miền Tây là nguồn thịnh vượng to lớn cho Hoa Kỳ; mặc dầu nó không có vẻ tự nhiên như phải giải thoát chúng khỏi những tai họa hiện nay của chúng, hay để trong khoảng thời gian tới, đạt được bất kỳ nguồn cung cấp thường xuyên cho phí tổn của cộng đồng, nhưng phải để cho việc đó là có thể thực hiện trong tương lai, dưới sự quản trị phù hợp, vừa để thanh toán dần các khoản nợ trong nước, và vừa cung cấp những khoản đóng góp hào phóng cho ngân khố liên bang trong một giai đoạn nhất định. Một phần rất lớn quỹ này đã được thực hiện bởi các tiểu bang riêng rẽ; và việc đó có thể được làm với lý do được hy vọng là các tiểu bang còn lại sẽ không tiếp tục giấu nhẹm những bằng chứng tương tự về sự rộng rãi và vô tư của họ. Do đó, chúng ta có thể tính toán rằng một vùng quê trù phú và màu mỡ với diện tích tương đương với phạm vi cư ngụ của người Mỹ, sẽ sớm trở thành kho dự trữ quốc gia. Quốc hội đã đảm đương việc quản lý kho dự trữ này. Họ đã bắt đầu làm cho nó sinh sôi. Quốc hội đã cam kết làm nhiều hơn: họ đã xúc tiến hình thành các tiểu bang mới, dựng nên các chính quyền tạm thời, bổ nhiệm các quan chức cho chúng, và quy định những điều kiện trong đó các tiểu bang này sẽ phải nhập vào Liên bang. Tất cả những việc này đã được làm; và được thực hiện với không chút sắc thái nào của quyền lực hợp hiến. Chưa có sai lầm nào được bàn tán, chưa có cảnh báo nào được đưa ra. Ngân khố LỚN và ĐỘC LẬP của quốc gia được chuyển vào tay của một NHÓM NGƯỜI DUY NHẤT, những người có thể TUYỂN QUÂN với một SỐ LƯỢNG KHÔNG GIỚI HẠN, và tiền tương ứng để cung cấp cho họ trong một THỜI GIAN KHÔNG GIỚI HẠN. Hãy còn có những người, không chỉ là những khán giả im lặng của viễn cảnh này, mà là những người chủ trương cho hệ thống thể hiện nó; và đồng thời thúc giục chống lại hệ thống mới bằng những phản đối mà chúng ta đã nghe thấy. Liệu họ sẽ không hành động kiên định hơn nhằm thúc đẩy việc thiết lập hệ thống mới, điều đó là không ít cần thiết để bảo vệ Liên bang chống lại các quyền hạn và tiềm lực tương lai của một tổ chức được thiết lập giống như Quốc hội hiện nay, hơn là bảo vệ nó khỏi những nguy hiểm bị đe dọa bởi sự bất lực hiện nay của Quốc hội đó?

Với những gì đã nói ở đây, tôi không đưa ra sự phê bình các biện pháp mà Quốc hội đã theo đuổi. Tôi hiểu được họ không thể làm khác. Quyền lợi cộng đồng, tính cần thiết của hoàn cảnh, đã lạm dụng chúng cho nhiệm vụ vượt quá những giới hạn được hiến định của họ. Nhưng bằng chứng cảnh báo nguy hiểm bắt nguồn từ chính quyền không có những quyền lực hợp pháp tương xứng với những mục đích này là không thực tế? Sự tan rã và tiếm quyền là hai nan đề khủng khiếp liên tục được phơi bày với chính quyền.

PUBLIUS

Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 21 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: