| Thư Liên Bang 68 |
|
|
|
| Thư Liên Bang Hoa kỳ | |||||
| Viết bởi Ban biên tập | |||||
| Thứ tư, 09 Tháng 9 2009 10:51 | |||||
|
Alexander Hamilton Gửi Công dân của Tiểu Bang New York: Thể thức đề cử và bầu cho chức vị hành pháp tối cao của Hợp Chủng Quốc là phần duy nhất trong bản Hiến Pháp đã hầu như tránh được sự phủ định hoàn toàn của các nhà đối lập. Ngay cả một bài phản biện mạnh nhất được đăng trên báo cũng thừa nhận thể thức bầu cử tổng thống được cân nhắc thận trọng [1]. Tôi muốn tiến thêm một bước và tuyên bố rằng dù thể thức bầu cử này có thể chưa hoàn hảo nhưng nó là một thể thức vô cùng xuất sắc. Nó liên kết một cách tuyệt vời mọi lợi thế của liên bang mà chúng ta hằng mong muốn. Chỉ có sự lựa chọn người ủy thác qua dân ý mới đem lại niềm tin đối với công chúng và làm cho sự ủy thác đó trở thành thiêng liêng. Nhóm người chịu sự ủy thác của công chúng sẽ chọn người lãnh đạo liên bang. Chúng ta muốn sự chọn lựa đó diễn ra trong điều kiện tối ưu bởi những cá nhân có khả năng suy luận, phân tích và cân nhắc một cách chín chắn phiếu bầu của mình. Sự lựa chọn người lãnh đạo liên bang thông qua một tập hợp các đại cử tri đầy đủ hiểu biết là hình thức phù hợp nhất cho công việc phức tạp và quan trọng này. Chúng ta cần giảm thiểu tối đa các khả năng gây bất ổn và xáo trộn trong việc bầu cử, nhất là khi bầu cho chức vụ Tổng Thống Hợp Chủng Quốc người đứng đầu chính phủ liên bang. Những thiết chế được đặt ra dưới bản hiến pháp này có mục đích giảm thiểu một cách hữu hiệu các khả năng gây bất ổn. Việc chọn lựa một nhóm đại cử tri như là một tầng lớp trung gian sẽ hạn chế các đột biến và các xu hướng bạo lực so với việc chọn lựa một CÁ NHÂN vào vị trí người ưu tú duy nhất bởi công chúng. Ngoài ra các đại cử tri sẽ nhóm họp và bầu tại từng tiểu bang họ đại diện, sự phân chia về khoảng cách địa lý và thời gian sẽ giúp giảm thiểu các ảnh hưởng gay gắt trực tiếp từ phía công chúng như trong trường hợp toàn bộ đại cử tri nhóm họp tại cùng một địa điểm và cùng thời gian. Trong nền cộng hòa không có gì quan trọng hơn việc phòng chống các hình thức bè đảng, thỏa hiệp tay trong và tham nhũng. Những nguy hiểm tối thượng này của nền cộng hòa có thể đến từ nhiều hướng, chủ yếu từ các thế lực ngoại bang hòng thao túng chính quyền của chúng ta. Làm sao có thể tưởng tượng sự thỏa mãn của ngoại bang nếu vị trí tối cao trong chính quyền chỉ là một con cờ trong tay họ? Do vậy hội nghị lập hiến đã rất chú trọng vào việc định ra các thể chế để loại trừ khả năng đó. Việc bầu cử Tổng Thống hoàn toàn không lệ thuộc vào bất cứ hội đoàn sẵn có nào, đề phòng trường hợp họ bị dụ dỗ bán đi lá phiếu của mình. Công chúng là những người trực tiếp lựa chọn đại cử tri đoàn cho mục đích duy nhất bầu cử tổng thống. Các cá nhân sau đây không được phép tham gia đại cử tri đoàn - Thượng Nghị Sỹ, Dân Biểu Hạ Viện, công chức các cấp trong bộ máy chính quyền. Như vậy các đại cử tri được công chúng bầu chọn sẽ bình tâm và khác quan trong công việc khó khăn của mình. Sự tồn tại chóng vánh và tính độc lập của đại cử tri đoàn khuyến khích họ hoàn thành công việc lựa chọn tổng thống Hợp Chủng Quốc. Việc mua chuộc một nhóm đại cử tri độc lập là điều rất khó xảy ra do những cản trở về thời gian và tài chính. Một khó khăn nữa cho những thế lực đen tối là làm sao có thể tiếp xúc được đại cử tri đoàn từ tất cả 13 tiểu bang. Những biện pháp được đề ra do vậy sẽ đảm bảo cho tính trung lập và khách quan cho quá trình bầu cử tổng thống trước những ý đồ đen tối muốn thao túng đại cử tri đoàn. Trong một khía cạnh không kém quan trọng khác, chỉ có công chúng Hợp Chủng Quốc mới quyết định Tổng Thống có tái đắc cử hay không, ngoài ra Tổng Thống sẽ không lệ thuộc vào bất kỳ một ai trong việc tiếp tục cương vị của mình. Thiết chế này đảm bảo tính độc lập cho Tổng Thống trong thời gian tại vị, nó giúp tránh việc Tổng Thống phải dàn xếp để có thể thực thi trách nhiệm của mình. Việc tái đắc cử của Tổng Thống như vậy chỉ tùy thuộc vào sự lựa chọn của đại cử tri đoàn qua sự ủy thác của công chúng với mục đích duy nhất là bỏ phiếu cho quyết định đó. Tất cả các thiết chế trên kết hợp với nhau thành hệ thống bầu cử Tổng Thống tại hội nghị lập hiến như sau. Công chúng mỗi tiểu bang sẽ chọn ra đại cử tri đoàn với số lượng tương đương với tổng số Thượng Nghị Sỹ và Dân Biểu Hạ Viện của tiểu bang. Đại cử tri đoàn sẽ nhóm họp tại địa phương đề bầu cho một người xứng đáng vào vai trò Tổng Thống Hợp Chủng Quốc. Phiếu bầu của mỗi tiểu bang sẽ chuyển về chính phủ liên bang, ứng cử viên với đa số phiếu sẽ trở thành Tổng Thống. Trong trường hợp không ứng viên nào đạt đa số phiếu, thay vì chấp nhận ứng viên với số phiếu cao nhất thì Hạ Viện được ủy quyền lựa chọn một trong năm ứng viên với số phiếu cao nhất vào chức vụ Tổng Thống. Thể thức bầu cử đảm bảo chức vụ Tổng Thống sẽ không rơi vào tay một cá nhân, nếu người đó không có tư cách đáng trân trọng và một trình độ uyên thâm. Những cá nhân cơ hội chính trị, xảo quyệt trong việc lấy lòng công chúng có thể sẽ len lỏi vào được vị trí đứng đầu một tiểu bang, nhưng để được đề cử vào vị trí Tổng Thống Hợp Chủng Quốc cá nhân đó cần thực sự có tài năng và công trạng; vì chỉ khi nào toàn thể liên bang hoặc đa số công chúng liên bang tin tưởng vào uy tín và khả năng thì cá nhân đó mới thành công trong việc ứng cử vào chức vụ cao quý Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Chúng ta có thể tin tưởng rằng chức danh này sẽ được đảm trách bởi những tài năng xuất chúng nhất. Đây là một trong những nguyên do bản Hiến Pháp được đánh giá rất cao bởi những người có nhận thức về ảnh hưởng tốt hay xấu của ngành Hành Pháp trong mỗi nền cộng hòa. Chúng ta không thể cản trở dư luận đàm tiếu "Chỉ có kẻ ngốc mới tin vào chính quyền, chính quyền nào tốt nhất là tốt nhất", tuy vậy chúng ta có toàn quyền khẳng định rằng cách đánh giá tốt nhất đối với một chính quyền là khả năng và cơ chế tạo dựng các chính phủ tốt. Chức vị Phó Tổng Thống sẽ được chọn lựa tương tự như chức vị Tổng Thống, với điểm khác biệt duy nhất là vai trò của Hạ Viện sẽ được thay bằng Thượng Viện. Việc đề cử một cá nhân xuất chúng vào chức vị Phó Tổng Thống đã được xem là không cần thiết và là có ý đồ. Nhiều người cho rằng nên để Thượng Viện chọn ra từ hàng ngũ Thượng Nghị Sỹ một cá nhân vào chức vị này. Hội nghị lập hiến đã đưa ra hai điểm sau để giải thích cho quan điểm của mình. Điều thứ nhất, để Thượng Viện luôn luôn đảm bảo được sự biểu quyết, chức vị Chủ Tịch chỉ được dùng cho phiếu bầu quyết định. Nếu chức vị Chủ Tịch được một Thượng Nghị Sỹ đảm trách thì khác gì chúng ta đã lấy đi một phiếu bầu thường trực từ tiểu bang của Thượng Nghị Sỹ đó và thay bằng một phiếu bầu dự phòng. Điều thứ hai, Phó Tổng Thống có lúc cần thay mặt cho Tổng Thống trong vai trò đại diện tối cao, do vậy tất cả những cân nhắc và lý do để chúng ta lựa chọn Tổng Thống cũng phải được áp dụng một cách tương đương cho vị trí này. Điều đáng chú ý là sự phản đối dành cho chức vị Phó Tổng Thống thực ra cũng đi ngược lại hiến pháp tiểu bang của chúng ta. Chúng ta có chức vị Phó Thống Đốc, lựa chọn trực tiếp bởi công chúng, cũng là vị trí Chủ Tịch Thượng Viện, và là vị trí hiến định thay mặt cho chức vị Thống Đốc, quyền hạn và trách nhiệm của chức vị Phó Tổng Thống đối với Tổng Thống là hoàn toàn tương tự. PUBLIUS
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |