| Khi nào Việt Nam sẽ bắt đầu Thời đại Khai sáng như Châu Âu thế kỷ XVII? |
|
|
|
| Dân chủ | |||||
| Viết bởi Dr Tran | |||||
| Thứ bảy, 06 Tháng 6 2009 14:50 | |||||
|
Trong đó tôi lý luận rằng Tổ quốc Việt Nam chúng ta phải tiến hóa lên một tầm cao mới, phải có Dân chủ, vì Dân chủ LÀ Đạo đức, là hợp lòng người, là tiến hóa xã hội và phản ảnh văn minh nhân loại hiện đại. Xin nói rõ, đây không nhằm vào một đảng phái nào, nhưng vào NGUỒN tư tưởng chung cho toàn dân ta. Việt Nam không thể mãi sống trong thời Phong kiến nơi vũ lực quyết định quyền hành chính trị, quản trị quốc gia. Phong kiến quân chủ hiện nay tại Việt Nam đi ngược lại lịch sử, văn minh nhân loại, ngược lại Triết học (Philosophy), Luận lý (Logic), Đạo đức (Ethics), và Nhận thức (Epistemology). Mời bạn đọc tham khảo và viết bài phê bình: Đôi giòng lịch sử, nước Pháp cùng với Anh, Đức có ảnh hưởng lớn nhất trong việc thành lập trật tự thế giới hiện nay, và Bộ Ba này có thể gọi là Đệ Tam Đế Chế đã có ảnh hưởng lớn trong việc thành lập Hoa kỳ, để cùng với Hoa kỳ lập thành khối Thế giới Tự do ngày nay. Nói về thời kỳ tách rời khỏi Phong kiến, thì phải nhắc đến thời kỳ Enlightenment với các bậc trí giả lập nên nền Dân Chủ Cộng Hòa toàn thế giới, tuy lúc đầu họ không dự định như vậy, trong đó khởi đầu là do công lao của René Descartes khi ông xuất bản quyển Discours de la Méthode năm 1637, và kết thúc bằng sự qua đời của Voltaire năm 1778. Lịch sử thế giới chẳng qua xoay quanh hai chữ “QUYỀN, LỰC”. Sau đây là vài phân tích ngắn về Ba thời kỳ mà quyền lực được chia sẻ trong lịch sử nhân loại. ------------------------------------------------- 1. Thời Phong kiến, Quyền Lực nằm trong tay vua, lãnh địa, hoàng đế, sứ quân, v.v… hoàn toàn chỉ do võ lực làm nên chứ không hề do Lý Lẽ, Lý Luận. Nhìn một cách trừu tượng hơn thì bất cứ chế độ nào mà Quyền Lực chỉ do Võ Lực tạo nên đều phải gọi là Chế độ Phong kiến. Do đó, trên thế giới hiện nay còn ít nhất 4 Chế độ Phong kiến, đó là Trung quốc, Bắc hàn, Việt Nam, Cuba. 2. Kế đến là thời Enlightenment mà Immanuel Kant gọi tắt chỉ trong một câu, đó là thời “người ta được tự do sử dụng trí thông minh của riêng họ” (freedom to use one’s own intelligence). Thời kỳ này, Quyền Lực được chuyển sang các thành phần bourgeoisies, aristocrats, nói chung là các thành phần khoa bảng, có học thức, hoặc các vì vua có học dưới sự cố vấn và giám sát của các nhà triết học như René Descartes. Thời kỳ này kéo dài khoảng 150 năm tại châu Âu, bắt đầu khoảng năm 1637 và kết thúc năm 1778. Khắp thế giới nổi lên phong trào chống chế độ Phong kiến. Tại Mỹ có cách mạng chống vua Anh quốc, bắt đầu từ Boston Tea Party và thành công với Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776. Khởi đầu, tại Hoa kỳ, quyền lực chuyển qua từ vua Anh quốc sang các nhà bourgeoisies, aristocrats Hoa kỳ, chứ chưa đến tay nhân dân, phụ nữ, người da màu. Mãi đến gần 200 sau, thời Martin Luther King Jr., thì Hoa kỳ mới có Dân chủ hiện đại như ngày nay. Tại Pháp cũng có cuộc Cách mạng thành lập Đệ Nhất Cộng hòa năm 1792, tuy nhiên Nền Cộng hòa này sa vào nhiều vấn đề nghiêm trọng về triết học trị quốc, về chia sẻ quyền hành giữa các phe nhóm Aristocrats, Bourgeoisies, nên thoái hóa mau chóng và tạo điều kiện cho Napoléon lật đổ năm 1804, kết thúc 12 năm nền Đệ Nhất Cộng hòa. Nhân dân Pháp khi đó đã chán ghét nền Cộng hòa nên ủng hộ Napoléon rất mạnh. Sau đó còn giằng co qua thêm 150 năm tiền Dân chủ, mãi cho đến 1958, tức hơn 300 năm sau Descartes, nước Pháp mới có nền Dân chủ thật sự: Đệ Nhất Cộng Hòa: 1792-1804 3. Hiện nay, khắp thế giới đa số các quốc gia đều có Dân chủ, nơi Lý Trí, Lý Lẽ, Lý Luận, từ NHÂN DÂN mà ra làm nền tảng, nguồn gốc, và tính chính đáng của mọi Quyền Lực kể cả quyền lãnh đạo quốc gia. Điều này khác với thời Enlightenment tuy cũng đề cao Lý Trí, Lý Lẽ, Lý Luận, nhưng chỉ từ các bậc khoa bảng, giàu có, giai cấp bourgeoisies, aristocrats, mà ra, vì khi đó Nhân Dân còn quá thất học, đến mức chính Voltaire còn chống lại việc quyền lực vào tay Nhân dân vì theo ông như vậy sẽ “spreading the idiocy of the masses” (trải rộng ra sự đần độn của dân chúng). Nói tóm, (1) thời Phong kiến, quyền lực trong tay kẻ có võ lực cao nhất, mạnh nắm đấm nhất; (2) thời Enlightenment, quyền lực trong tay kẻ có lý, có học nhất, có ngôn từ cao siêu nhất; (3) thời Dân chủ, quyền lực nằm trong tay Nhân dân bất kể họ có học hay không. Cái NGUY của Dân chủ đã được Voltaire cảnh báo từ thế kỷ 18: đó là nếu quyền lực trong tay Nhân dân mà Nhân dân đa số là “idiots” (đần độn) thì Quyền lực đó sập ngay. Nói cách khác, Quyền lực phải trong tay kẻ khôn ngoan nhất, hoặc trong tay giới bourgeoisies, aristocrats có học vấn cao nhất, hoặc tốt hơn cả là trong tay Nhân dân mà đa số họ phải có học vấn kha khá, ít ra không đến nổi ngu đần. -------------------------------------------------------------- Các quốc gia Đông Nam Á tuy chậm trễ sau Anh, Pháp, Đức, Mỹ vài chục năm nhưng cũng có được Dân chủ, tuy nhiều khi còn bị Phong kiến cản trở như tại Thái lan nơi nhà Vua còn can dự rất sâu vào, và đôi khi quyết định, việc lật đổ các chế độ Dân chủ cho dân bầu ra. Tại Việt Nam thì còn dậm chân tại chỗ ở thời Phong kiến, do đó thua các quốc gia Dân chủ khoảng 300 năm về phát triển tư duy lãnh đạo, các mối liên hệ chính quyền - nhân dân. Quyền Lực tại Việt Nam là do bạo lực, võ lực mà ra, chứ không do Lý Lẽ, Lý Luận như thời Enlightenment 1637-1778 tại Pháp, và lại càng không từ Nhân dân mà ra như hiện nay tại đa số các quốc gia có Dân chủ. Chính quyền Việt Nam do đó là một chính quyền de facto, hiện thực, chứ không chính thực, nghĩa là Hiện hữu chứ không Chính đáng. Chính quyền này có mức độ Chính đáng cùng lắm chỉ như các chính quyền thời Phong kiến tại Việt Nam trong 2500 năm trước và kết thúc thời vua Bảo đại, còn tại Pháp chỉ như Napoléon tuy có khác rất xa là Napoléon mở mang bờ cõi nước Pháp, trong khi chính quyền Việt Nam thu nhỏ bờ cõi Việt Nam, nhượng SEAL (sea, earth, air, land) cho Trung quốc là một chính quyền Phong kiến khác hiện bảo hộ cho Chính quyền Việt Nam.
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha3
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |