hienphapvietnam.org & tanhienphap.org

Lập Hiến hướng đến pháp quyền ở Việt Nam PDF. In Email
Về Hiến pháp
Viết bởi Nguyễn Minh Tuấn   
Thứ tư, 05 Tháng 8 2009 16:20

BBT: Tạp chí Tia sáng có bài viết đáng chú ý về vấn đề lập hiến ở Việt Nam. Chúng tôi xin giới thiệu và lưu trữ ở đây như là 1 tư liệu về cách nhìn của trí thức trong nước đối với Hiến pháp Việt Nam nói chung trong giai đoạn sắp tới.

Nguồn: http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=76&CategoryID=3&News=2959

Gần đây chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng có đặt ra vấn đề sửa đổi Hiến pháp như một nhu cầu cấp bách[1]. Tôi cho rằng, nhu cầu này là có thật, nhưng thay vì sửa đổi nhỏ lẻ, tại sao chúng ta không tính đến một chiến lược lâu dài hơn là hoàn thiện một Hiến pháp tích hợp được cả những điểm tiến bộ của các bản Hiến pháp trước đó của dân tộc, vừa phải tích hợp được những tinh hoa của nền lập hiến các nước trên thế giới.

Bản Hiến pháp thành văn đầu tiên trong lịch sử nhân loại và cũng là bản Hiến pháp tồn tại lâu nhất cho đến nay trên thế giới, đấy chính là bản Hiến pháp của Mỹ năm 1787. Xã hội luôn vận động và phát triển không ngừng, nhiều vấn đề có thể hôm nay đúng, nhưng ngày mai chưa chắc vẫn còn đúng, vậy đâu là những giá trị trường tồn có khả năng thích ứng với đổi thay của xã hội trong bản Hiến pháp này?

Cách đây không lâu tôi có dịp trao đổi với GS.TS. John Attanasio, Chủ nhiệm Khoa Luật, đến từ Đại học Dedmann của Hoa Kỳ về Hiến pháp so sánh. Chúng tôi đã cùng chia sẻ nhiều vấn đề về Hiến pháp.

Ông đã đặt một câu hỏi mà tôi cho rằng rất thú vị đó là: “Bạn thử nghĩ xem Hiến pháp Mỹ qui định cho đối tượng nào?”

Tôi biết ông đặt câu hỏi như vậy là có ý muốn chia sẻ và so sánh một điều gì đó nên tôi trả lời để lắng nghe ông giải thích: “Phải chăng cho hai chủ thể là công dân và Nhà nước?”

Ông chia sẻ:

Lẽ thường là như vậy, nhưng những nhà lập hiến đất nước tôi khi xây dựng Hiến pháp cho rằng: Hiến pháp chỉ nên qui định hành vi của Nhà nước (ông nhấn mạnh). Vì mục đích của Hiến pháp là giới hạn quyền lực của Nhà nước, tạo lập và bảo vệ xã hội dân sự (Civil Society) một cách hợp pháp, thúc đẩy tiến bộ xã hội, ngăn chặn hành vi lạm quyền từ phía Nhà nước. Xã hội dân sự không thể tồn tại hợp pháp và phát triển được nếu quyền lực Nhà nước không bị giới hạn.

Tôi thắc mắc:

“Thành công của Hiến pháp Mỹ đó là bản Hiến pháp này đã tạo ra đồng thời hai cơ chế giám sát hữu hiệu, đó là sự giám sát bên trong, tức là cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực (check and balance) giữa các cơ quan Nhà nước, và sự giám sát bên ngoài chính là xã hội dân sự (civil society) với đầy đủ những quyền năng được Hiến pháp bảo vệ. Thiết chế này có khả năng phản biện các chính sách, buộc Nhà nước phải tuân thủ Hiến pháp, cùng thúc đẩy xã hội phát triển”.

 GS.TS. John Attanasio

“Vậy Tuyên ngôn nhân quyền (The Bill of Rights) của Mỹ qui định về các quyền công dân thì qui định cho đối tượng nào?”

Ông cũng trả lời ngay:

“Ðó cũng là cho Nhà nước. Thực chất tuyên ngôn nhân quyền chính là những qui định về trách nhiệm của Nhà nước phải đảm bảo các quyền công dân. Tuyên ngôn nhân quyền chính là kết quả sự đấu tranh của nhân dân buộc chính quyền phải thừa nhận và bảo vệ các quyền cơ bản của công dân. Vì một khi qui định các quyền công dân mà Nhà nước không cam kết bảo vệ và tôn trọng thì những quyền đó cũng không có ý nghĩa gì”.

Thấy thú vị, tôi tiếp tục đặt câu hỏi:

“Vậy ông đánh giá cao điều gì nhất ở Hiến pháp Mỹ?”

Ông chia sẻ:

“Thành công của Hiến pháp Mỹ đó là bản Hiến pháp này đã tạo ra đồng thời hai cơ chế giám sát hữu hiệu, đó là sự giám sát bên trong, tức là cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực (check and balance) giữa các cơ quan Nhà nước, và sự giám sát bên ngoài chính là xã hội dân sự (civil society) với đầy đủ những quyền năng được Hiến pháp bảo vệ. Thiết chế này có khả năng phản biện các chính sách, buộc Nhà nước phải tuân thủ Hiến pháp, cùng thúc đẩy xã hội phát triển”.

Đây chỉ là quan điểm của một nhà khoa học chuyên nghiên cứu về Hiến pháp của Mỹ, nhưng những quan điểm của ông rất đáng phải suy ngẫm.

Hiến pháp bao giờ cũng là văn bản có hiệu lực pháp lý cao nhất ở mỗi một quốc gia, khi ra đời về nguyên lý để đảm bảo tính pháp quyền, nó còn được đặt cao hơn cả Nhà nước, để nhằm giới hạn quyền lực của Nhà nước. Tất cả việc tổ chức và hoạt động của Nhà nước phải được đặt trên cơ sở Hiến pháp. Và cũng chỉ bằng một bản Hiến pháp mà quyền lực Nhà nước bị giới hạn thực sự, thì khi đó một xã hội dân sự hợp pháp, phi chính trị, phi lợi nhuận, mới có cơ sở để hình thành. Chính xã hội dân sự đó mới là động lực phản biện đẩy Nhà nước và xã hội cùng tiến bộ.

Điều làm nên giá trị trường tồn của Hiến pháp không chỉ là những gì được qui định trong Hiến pháp, vì thực tế không có một bản Hiến pháp nào có thể qui định được cụ thể hết các điều trong đó, mà quan trọng hơn là cơ chế giải thích Hiến pháp và bảo vệ Hiến pháp. Cả hai cơ chế này đều phải được thực hiện bởi một thiết chế tài phán Hiến pháp độc lập, chính đó mới là công cụ hữu hiệu hiện thực hoá những điều đã qui định trong Hiến pháp.

Hiến pháp của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1946

Chừng nào các thuật ngữ trong Hiến pháp còn chưa được giải thích bởi thiết chế độc lập này, thì chừng đó các nhà chính trị sẽ giải thích theo cách có lợi cho họ, các nhà khoa học sẽ còn tranh luận không có điểm dừng, những văn bản qui phạm pháp luật vi hiến sẽ không có cơ sở rõ ràng để huỷ bỏ, xung đột thẩm quyền giữa các cơ quan vẫn cứ diễn ra và quan trọng hơn là quyền lợi của người dân sẽ không được bảo vệ.

Gần đây Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng có đặt ra vấn đề sửa đổi Hiến pháp như một nhu cầu cấp bách[1]. Tôi cho rằng, nhu cầu này là có thật, nhưng thay vì sửa đổi nhỏ lẻ, tại sao chúng ta không tính đến một chiến lược lâu dài hơn là hoàn thiện một cách cơ bản Hiến pháp, để những thay đổi đó có khả năng giải quyết được căn bản nhiều vấn đề của đất nước - một bản Hiến pháp mà chúng ta có thể tin tưởng về tính lâu dài, tính ổn định, và tính pháp quyền của nó?

Nếu được xây dựng, Hiến pháp trong tương lai pháp luật Việt Nam sẽ phải là Hiến pháp tích hợp được cả những điểm tiến bộ của các bản Hiến pháp trước đó của dân tộc, vừa phải tích hợp được những tinh hoa của nền lập hiến các nước trên thế giới.

Từ bản Hiến pháp đầu tiên ở Việt Nam đến nay, thì Hiến pháp năm 1946[2] vẫn được đánh giá là có nhiều qui định tiến bộ, đặc biệt là trên phương diện tổ chức quyền lực Nhà nước hơn cả. Nhiều sửa đổi của pháp luật hiện hành cũng đang theo hướng trở về với những giá trị của Hiến pháp 1946. Tuy nhiên nhiều tác giả khi nhận xét về bản Hiến pháp này đã quá nhấn mạnh, thậm chí tuyệt đối hóa, chỉ nhìn thấy những điểm tích cực của nó, tôi cho rằng nếu chỉ đánh giá như vậy là có phần phiến diện, lý thuyết. Vì xét trên phương diện thực tế, thì bản Hiến pháp này chưa được hiện thực hóa đầy đủ một ngày nào, lại càng khó khăn hơn khi thực tiễn lúc đó là trong hoàn cảnh chiến tranh, dân số chúng ta lúc đó chưa đông như hiện nay, và chưa kể đến tính chất quan hệ kinh tế, quốc tế lúc đó cũng khác rất nhiều so với thời điểm hiện nay.

Nhìn rộng ra thế giới, đành rằng hiến pháp nào cũng chỉ có thể qui định những vấn đề chung nhất, cơ bản nhất của một quốc gia, nhưng khi áp dụng nó cho những trường hợp cụ thể thì lại cần đến nhu cầu phải cụ thể hoá chúng. Khắc phục những mặt còn hạn chế của Hiến pháp hiện hành, nên xây dựng một cơ chế tài phán Hiến pháp độc lập vừa có chức năng giải thích Hiến pháp, vừa có chức năng xét xử những hành vi vi phạm Hiến pháp[3], xây dựng cơ chế giám sát bên trong giữa các cơ quan Nhà nước, bên ngoài với xã hội dân sự phù hợp.

Chừng nào Hiến pháp chưa được đặt lên trên Nhà nước, nhằm giới hạn quyền lực Nhà nước như đúng tinh thần của Hiến pháp năm 1946, chừng nào chưa sẵn sàng cho một cơ chế giám sát Hiến pháp, cơ chế giải thích Hiến pháp và tài phán Hiến pháp độc lập, thì chừng đó theo thiển ý của tôi chưa nên đặt ra vấn đề sửa đổi Hiến pháp.

-----------

* (Cộng hòa Liên bang Đức)

[1]http://www.phapluattp.vn/news/chinh-tri/view.aspx?news_id=250285 .

[2] Hiến pháp năm 1946 gồm có 7 chương, 70 điều, là một bản Hiến pháp có nhiều giá trị tiến bộ ở thời điểm lúc đó. Do hoàn cảnh chiến tranh, bản Hiến pháp này chưa được Chủ tịch nước kí lệnh công bố.

[3] Liên hệ với Hiến pháp Việt Nam hiện hành, tương ứng với nhiều quyền năng cơ bản thường kèm theo về quy định của pháp luật” (ví dụ: Điều 57. Công dân có quyền tự do kinh doanh theo quy định của pháp luật; Điều 62. Công dân có quyền xây dựng nhà ở theo quy hoạch và pháp luật; Điều 68. Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật…). Cách qui định này thực chất là cách mở ra rồi lại đóng vào. Với cách qui định như thế, thì người dân không biết nội hàm đầy đủ của quyền đó là gì, và giới hạn của quyền đó đến đâu, rồi khi bị vi phạm thì bảo vệ bằng con đường nào? vì theo qui định của pháp luật nói chung thì rất rộng, và khi đi tìm thì người dân không biết tìm cái gọi là “theo qui định của pháp luật” đó ở đâu.


Hãy chia sẻ bài viết này lên các mạng xã hội :Reddit! Del.icio.us! Mixx! Free and Open Source Software News Google! Live! Facebook! StumbleUpon! TwitThis Joomla Free PHP
Thảo luận
Thêm mới
BBT   |2009-08-07 03:35:46
Các vấn đề nêu ra trên đây sẽ được trả lời trong 100 bài Việt Nam Luận sắp xuất bản trong vòng 3 tháng tới. Dưới HP7, Tòa án Hiến pháp không cần thiết, vì sẽ có Tối cao Pháp viện - toàn bộ do dân bầu lên - lo việc giải thích Hiến pháp.

Nếu nhân dân không chấp nhận lối giải thích Hiến pháp từ các vị Thượng Thẩm phán, vào bất cứ lúc nào, nhân dân cũng có thể kêu gọi Trưng cầu Dân ý bất thường kỳ, nếu có đủ 2/3 số phiếu trở lên sẽ có thể sa thải vị Thượng Thẩm phán nào phán quyết không hợp lòng 2/3 cử tri, bầu lên vị nào khác đã hứa khi tranh cử rằng nếu được bầu lên sẽ phán quyết theo hướng 2/3 dân chúng đòi hỏi.

Cho dù theo nguyên tắc có cuộc Tổng Tuyển cử / Trưng cầu Dân ý mỗi 2 năm một lần, nhân dân, Quốc hội, Tổng thống, đều có quyền kêu gọi tổ chức Trưng cầu Dân ý bất thường kỳ để giải quyết các vấn đề không thể chờ đợi đến kỳ Tổng Tuyển cử / Trưng cầu Dân ý thường lệ.

Thí dụ, vụ Bauxite hiện nay quá dễ giải quyết dưới HP7. Phe chống, phe thuận, tha hồ lên TV, đăng báo bày tỏ ý kiến. Rồi hẹn 2 tháng sau sẽ Trưng cầu Dân ý. Thắng thua sẽ định đoạt tại phòng phiếu.

Như hiện nay, quyết định Thuận dường như chỉ có khoảng 10 phiếu trên toàn quốc với ít nhất 50 triệu cử tri đủ điều kiện đi bầu.

Một ngày còn cho phép Trung Đế quốc tiếp tục khai thác Bauxite, hoặc nghe nói mỏ Uranium làm bom nguyên tử, là một ngày ông TT Dũng phỉ nhổ, sỉ nhục 50 triệu cử tri Việt Nam. Tiếng nói của 50 triệu người có thể bỏ phiếu CHỐNG lại không mạnh bằng khoảng chục người bỏ phiếu Thuận cho việc này.
BBT   |2009-08-07 03:36:19
BBT đang ráo riết thu thập tài liệu, kiến thức, giải quyết các việc riêng, để tập trung viết khoảng 500 trang Việt Nam Quốc gia Chủ nghĩa Luận bút (Vietnam Nationalist Papers), gọi tắt là Việt Nam Luận, hy vọng sẽ hoàn tất vào khoảng cuối tháng 11.

Việt Nam Luận sẽ được viết ra nhằm đặt nền tảng lý luận xã hội học, chính trị học, triết học, cho Hiến pháp 7. Từng Điều, từng Chương, trong HP7 sẽ được giải thích rõ ràng, ghi rõ các việc lợi, hại, cho từng điểm, từng câu, thậm chí từng chữ.

Không có câu nào, điều nào, là theo ngẫu hứng, là "từ trên trời rơi xuống" cả, thí dụ, tại sao lại tôn trọng mọi món nợ quốc gia cho dù rất vô lý do CP VN hiện nay mượn về chỉ làm giàu cho quan chức ăn hối lộ, trong khi các Hiệp ước có liên quan đến toàn vẹn lãnh thổ lại sẽ được Quốc hội mới xét lại, cần ít nhất 2/3 đồng thuận mới giữ lại, còn không thì phải bị coi là vi hiến và do đó trở nên vô giá trị.

Sẽ rất dễ cho mọi người nhận thấy HP7 vượt trội hơn hẳn HP1992, và bất cứ Hiến pháp nào mà CP VN hiện nay có thể soạn thảo ra.

Lý do rất đơn giản, HP7 lấy dân làm gốc, lấy lá phiếu làm bằng chứng cho ý kiến dân chúng, nằm TRÊN chính trị, không phục vụ cho bất cứ đảng phái nào.

Trong khi đó, HP1992 và bất cứ bản sửa đổi nào của CP VN có thể soạn ra đều nhằm mục đích lấy ĐẢNG làm gốc, không công nhận phiếu bầu do đó không công nhận ý kiến dân chúng, nằm DƯỚI chính trị, và từng câu từng chữ đều phục vụ cho ĐẢNG và chỉ cho ĐẢNG mà thôi.
Thiệp Hồng Báo Tin  - Dân tộc Việt nam phải tạo và giữ uy tín   |2009-08-07 19:00:45
“Không có câu nào, điều nào, là theo ngẫu hứng, là "từ trên trời rơi xuống" cả, thí dụ, tại sao lại tôn trọng mọi món nợ quốc gia cho dù rất vô lý do CP VN hiện nay mượn về chỉ làm giàu cho quan chức ăn hối lộ, trong khi các Hiệp ước có liên quan đến toàn vẹn lãnh thổ lại sẽ được Quốc hội mới xét lại, cần ít nhất 2/3 đồng thuận mới giữ lại, còn không thì phải bị coi là vi hiến và do đó trở nên vô giá trị.”

Tôi rất tâm đắc với ý tưởng “tôn trọng mọi món nợ quốc gia cho dù rất vô lý do CP VN hiện nay mượn”. Đọc phần này, tôi liên tưởng đến câu chuyện Phần Lan (hoặc một quốc gia Bắc Âu nào đó) là nước [gần như] duy nhất đã bồi thường đầy đủ chiến phí cho tất cả các nước có liên quan sau Đệ nhị Thế chiến cho dù cuộc sống của nhân dân trong những năm trả chiến phí rất vất vả. Và đó là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến sự phát triển công nghiệp vượt bậc cho đất nước này về sau. Hơn thế nữa, phải thể hiện các nước khác thấy rằng dân tộc Việt nam là dân tộc có uy tín, mượn nợ thì sẽ trả nợ cho dù vất vả đến đâu. Có như vậy thì các nước có uy tín mới ủng hộ chúng ta được.

Tôi hoàn toàn đồng ý với phần “Hiệp ước có liên quan đến toàn vẹn lãnh thổ lại sẽ được Quốc hội mới xét lại, cần ít nhất 2/3 đồng thuận mới giữ lại”. Chắc rằng đa số chúng ta đều biết đến đến cuộc chiến giữa Israel và dân Palestine chỉ để giành một dải đất khô cằn sỏi đá mà nói thật về gần như tất cả phương diện (nông nghiệp, du lịch,…) đều thua dải đất tại vùng Thanh Hóa, Quảng Bình của Việt nam hiện nay. Thế tại sao Israel và Palestine đều muốn có cho được dải đất khô cằn ấy dù phải sống chết với nhau ? Xin trả lời ngay rằng: phải có đất mới tồn tại được mà ông cha ta ngày trước thường nói rằng “phải có miếng đất cắm dùi”. Nếu dân Việt nam bị chiếm đất như hiện nay, CP VN cứ đuổi dân khỏi mảnh đất của họ (bằng nhiều cách khác nhau: cầm cố sổ đỏ để có tiền đi xuất khẩu lao động, di dân ồ ạt một cách không hợp lý, …) rồi sau đó dâng đất cho Trung Cộng (giống như khai thác bauxite Tây Nguyên,...
Thiệp Hồng Báo Tin  - Sự thịnh vượng phải bắt đầu từ khối óc, bàn tay   |2009-08-07 19:04:34
Nếu dân Việt nam bị chiếm đất như hiện nay, CP VN cứ đuổi dân khỏi mảnh đất của họ (bằng nhiều cách khác nhau: cầm cố sổ đỏ để có tiền đi xuất khẩu lao động, di dân ồ ạt một cách không hợp lý, …) rồi sau đó dâng đất cho Trung Cộng (giống như khai thác bauxite Tây Nguyên, khai thác đồng Sinh Quyền, khai thác sắt Thạch Khê, …) thì chẳng mấy chốc dân tộc Việt Nam sẽ ly tán. Do đó, việc đòi lại những vùng lãnh thổ, đảo, lãnh hải đã mất phải là ưu tiên tối thượng và người dân phải biết và có quyền quyết định qua lá phiếu của họ.

Như vậy, hai ý tưởng lớn này bắt nguồn từ chỗ người dân phải lao động tốt hơn, vất vả hơn để có cuộc sống tốt hơn, có cơ hội lấy lại những vùng lãnh thổ, đảo, lãnh hải đã mất của Tổ quốc. Sự sung túc, thịnh vượng bền vững phải bắt nguồn từ khối óc, từ bàn tay lao động chứ không hề bắt đầu bằng khai thác tài nguyên thiên nhiên được.

Chúng ta có thể so sánh việc Việt Cộng cho phép đốn rừng lấy gỗ xuất khẩu giai đoạn 1977-1994 và khai thác bauxite, than đá, đồng, sắt hiện nay giống như cảnh tượng một người cắt lá phổi, cắt gan, cắt thận, … để bán rồi mua son phấn rẻ tiền trát lên khuôn mặt. Mỉa may thay, hiện nay rừng vẫn còn bị đốn tàn bạo (cơ chế vận hành của chính phủ tham nhũng hiện nay không thể ngăn chặn hành động bất hợp pháp này) và khai thác khoáng sản lại là “chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước”.

Tôi mong lắm ngày HP7 này được bầu chọn công khai ở Việt nam, để chúng tôi có cơ hội trở về thăm đất mẹ trong niềm hạnh phúc.
Viết thảo luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
 
Hãy điền code chống spam mà bạn nhìn thấy trong ảnh trên.

!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved."

 

Khách đang xem

Hiện có 41 khách Trực tuyến

Thăm dò ý kiến

Ý kiến của bạn về Dự thảo Hiến pháp 2009
 

Thăm dò ý kiến 2

Nếu Đại hội Hiến pháp Diên hồng 2009 được tổ chức trong 1 tuần, vào khoảng tháng 8-12/2009 tại Singapore, bạn sẽ: